TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 233: Lời Không Gọi Lại

Khánh nhìn cái tên *Nguyễn Văn Tư* lộ ra trên góc giấy vàng, nhưng không đưa tay nhận ngay. Phan Khanh vẫn giữ cánh cửa chỉ hé một khoảng, mắt quan sát…

Nội dung chương

Khánh nhìn cái tên *Nguyễn Văn Tư* lộ ra trên góc giấy vàng, nhưng không đưa tay nhận ngay. Phan Khanh vẫn giữ cánh cửa chỉ hé một khoảng, mắt quan sát từ chiếc khay tang lễ xuống hai bàn tay lạnh cóng của người đàn ông đứng dưới hiên.

- Bác nói rõ giùm. Ai nhờ bác mang món ni tới, và họ dặn những chi?

Người đàn ông nuốt khan, nâng khay bằng cả hai tay:

- Tui bên dịch vụ mai táng ở đường Chi Lăng. Chiều ni có một người đàn ông trẻ tuổi mặc đồ đen, đội mũ sụp tai đến gửi cái ni. Hắn trả tiền trước, bảo tui mang tờ giấy đến tận tay anh Khánh ở tiệm Vong Ký trước năm giờ chiều. Hắn còn dặn rằng nếu anh Khánh muốn tìm đường dưới sông Hương để tháo sổ, cứ theo chỉ dẫn trong giấy mà gọi hồn Ông Tư về hỏi.

Khánh lúc ấy mới đón tờ giấy vàng mã khỏi khay. Giấy còn ẩm hơi mưa. Hắn mở nếp gấp vừa đủ để thấy dưới tên Ông Tư là một bài chú viết bằng mực đỏ, những ký tự ngoằn ngoèo không giống tài liệu Hương Thuật của cha để lại.

Phan Khanh mở rộng cửa, bước hẳn ra dưới mái hiên, khuôn mặt nghiêm nghị. Anh không để người đàn ông kịp phản ứng, liền đưa tay giữ nhẹ lấy bả vai ông ta, kéo sâu vào chỗ khuất mưa.

- Bác bình tĩnh. Người đưa giấy cho bác có hình dáng răng? Bác có nhớ mặt không?

Người đàn ông hốt hoảng, hai tay chắp lại:

- Dạ thưa anh công an, tui làm răng mà nhớ được. Cậu nớ đội mũ sụp qua mắt, nói giọng Bắc hay giọng chi lạ lắm, không phải giọng Huế mình. Cậu nớ đưa cho tui năm chục ngàn với một đồng tiền đồng đen sì, bảo mang tới đây. Tui thấy tiền thì tui đi thôi chứ tui không biết chi hết á!

Phan Khanh nhíu mày:

- Đồng tiền nớ đâu rồi?

Người đàn ông vội vàng lục lọi trong túi quần ướt sũng, lôi ra một đồng xu đồng cũ kỹ dính đầy một lớp mực đen kịt, tanh nồng mùi bùn sông. Phan Khanh đón lấy đồng tiền bằng một mảnh khăn giấy, quan sát kỹ rồi gật đầu với Khánh. Đồng tiền này có những vết khắc rất lạ ở rìa ngoài, lớp mực đen bám trên đó không trôi dù trời mưa tầm tã. Đây là đồng tiền đồng từ những mạng cầm đồ âm đã tan rã sau các biến cố trước.

Phan Khanh bảo người đàn ông:

- Bác cho tôi xin tên tuổi, địa chỉ. Lát nữa tôi sẽ có người qua làm việc cụ thể. Bây giờ bác về đi, có chuyện gì không được nói với ai.

Người đàn ông vâng dạ rối rít rồi dắt chiếc xe đạp cọc cạch lủi nhanh vào màn mưa trắng xóa hướng ra phố Gia Hội.

Quang bước tới gần Khánh, cúi đầu nhìn tờ giấy vàng mã. Anh lấy trong túi ra một cuốn sổ tay nhỏ và cây bút chì, cẩn thận sao chép lại từng nét chữ màu đỏ tươi trên giấy trước khi mực bị hơi ẩm làm nhòe đi.

- Nét chữ ni uốn lượn kỳ lắm Khánh nợ. Nó không giống chữ Hán, cũng không giống chữ bùa thông thường của Thoải Phủ mà tau từng thấy trong gia phả. Để tau chép lại rồi đối chiếu với mấy tài liệu cũ xem răng.

Cô Bảy từ gian thờ bước ra, bước đi của o chậm chạp và nặng nề hơn trước. Kể từ khi đánh đổi phần lớn quyền năng Canh Thoải và mất đi Âm nhãn để làm mỏ neo giữ Cửa, o Bảy đã già nua và mỏi mệt trông thấy. O không còn gọi được Canh Thoải, nhưng mắt tai đời thường cùng kinh nghiệm cũ vẫn còn. O giật lấy tờ giấy vàng mã từ tay Khánh, đưa lên sát mũi ngửi một cái, chân mày o nhíu chặt lại:

- Thằng ni xảo quyệt thật. Cái ni không dùng để gọi hồn thằng Tư đâu Khánh nợ.

Khánh nhìn o Bảy, trong lòng dâng lên một nỗi lo ngại:

- O thấy có điểm chi lạ à?

O Bảy dùng ngón tay gầy guộc chỉ vào những nét chữ đỏ uốn lượn. Móng tay o còn dính chút tro nhang.

- Nhìn thì giống bài chú gọi hồn của Thoải Phủ, nhưng mấy cái nét móc ngược ở đuôi chữ ni là thuật mượn đường nước của thằng Vũ. Thằng Tư mới mất, khí xác của nó còn tụ ở gian thờ ni nhiều lắm. Kẻ gửi tờ giấy muốn mi dùng cái tên của thằng Tư làm một cái vật neo dưới đáy sông. Khi mi đọc bài chú ni lên, một đường nước ngầm từ Cồn Hến sẽ thông thẳng lên đây. Nhưng đường nước nớ không dẫn mi đi tìm hồn thằng Tư, mà là để kéo mi xuống thẳng chỗ Vong Ký đen của thằng Vũ. Hắn muốn dùng cái chết của thằng Tư để bẫy mi tự chui đầu vào rọ đó.

Khánh siết chặt tờ giấy vàng mã trong tay, cảm giác lạnh lẽo từ lớp giấy ẩm truyền thẳng vào lòng bàn tay hắn. Hắn thầm nghĩ, Âm Vũ quả nhiên không muốn cho hắn một phút giây nào để yên ổn lo hậu sự cho cha. Kẻ kia biết rõ Khánh đang bế tắc trong việc tìm đường xuống Âm Hương để giải quyết quyển sổ đen, nên đã tung ra cái bẫy này, đánh thẳng vào mong muốn được gặp lại cha lần cuối của hắn. Nếu hắn chỉ cần một chút yếu lòng, cả tiệm Vong Ký này sẽ bị dòng nước âm từ Cồn Hến nhấn chìm ngay lập tức.

Trong gian thờ giữa tiệm Vong Ký, chiếc quan tài gỗ đơn sơ đặt nằm ngang. Mùi gỗ mới hòa lẫn với mùi nhang trầm khét lẹt tạo nên một bầu không khí ngột ngạt. Khánh bước đến bên linh cữu của cha. Ông Tư nằm đó, gương mặt thanh thản như đang ngủ, mái tóc bạc trắng được chải gọn gàng. Hắn cúi xuống, nhìn vào ngực áo liệm của ông. Trước khi nhập quan, hắn đã tạm đặt miếng đồng khắc chữ 'Tích' ở đó để kiểm lại di vật lần cuối; chính tay hắn đã giữ miếng đồng từ chiếc bàn cạnh giường sau khi cha tắt thở.

Khánh đưa tay ra, các ngón tay hắn hơi run rẩy. Nếu chôn miếng đồng này theo Ông Tư, vật từng gắn với căn nguyên Tích có thể trở thành một cái khóa trấn xác mới. Nó có thể buộc dấu tích của người chết vào quan tài hoặc kéo ghì Khánh vào cái bóng của quá khứ. Hắn không biết cha đã đi về đâu; hắn chỉ biết mình không được tạo thêm một sợi dây giữ ông lại.

Hắn dùng một lưỡi dao nhỏ, cẩn thận cắt đứt những sợi chỉ khâu quanh miếng đồng. Miếng đồng nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay Khánh, lạnh ngắt và nặng trĩu. Hắn đút nó vào túi quần, khẽ thì thầm:

- Con giữ cái ni lại. Cha đi cho nhẹ lòng.

Bồi đứng bên cạnh, hai mắt đỏ hoe. Đứa nhỏ ôm chiếc khánh đồng nhỏ trên ngực, ngước nhìn Khánh với vẻ cầu khẩn:

- Eng Khánh ơi... hay là con đọc tên Ông Tư vào cái khánh đồng ni nghe? Con chỉ muốn nghe tiếng ông nói một lần cuối thôi. Con nghe nhỏ lắm cũng được, một tiếng 'ừ' thôi cũng được mà eng.

Khánh ngồi xổm xuống trước mặt Bồi, đặt hai tay lên vai đứa nhỏ. Giọng hắn khản đặc nhưng rõ ràng:

- Không được Bồi nợ. Người ta đã được buông ra rồi, đã trả hết nợ nần với cõi âm rồi thì mình không được kéo họ lại. Mình đau lòng là việc của mình, không thể vì mình chưa chịu nổi cảnh chia ly mà bắt người chết phải quay đầu nhìn lại cái cõi khổ cực ni. Để Ông Tư đi đi con.

Bồi cúi đầu, giọt nước mắt nóng hổi rơi bộp xuống mặt khánh đồng. Đứa nhỏ khẽ gật đầu, không đòi gọi tên Ông Tư nữa.

Lễ nhập quan và tiễn đưa diễn ra vào giờ Hợi. Mưa ngoài ngõ kiệt Gia Hội vẫn rơi rỉ rả, nước từ các mái hiên đổ xuống các lối đi nhỏ tạo thành những dòng nước đục ngầu chảy ra sông Hương. Căn nhà rường của tiệm Vong Ký chìm trong sắc vàng hiu hắt của mấy ngọn nến sáp.

Khánh đứng trước bàn thờ tạm, tay cầm ba nén nhang cháy đỏ. Hắn nén cơn nghẹn trong cổ rồi cất giọng đọc bài văn tế tiễn đưa:

- Hôm nay, ngày 01 tháng 09 năm 2026, nhằm ngày hai mươi tháng Bảy năm Bính Ngọ... Chúng con xin tiễn đưa người quá cố là Nguyễn Văn Tư, sinh khoảng năm 1895, tạ thế ngày 31 tháng 08 năm 2026...

Hắn đọc rõ ràng cái tên hiện tại của ông - Nguyễn Văn Tư. Cái tên đã gắn bó với ông suốt hai mươi ba năm qua tại tiệm cầm đồ này, thuộc về một ông già khó tính nhưng luôn bảo bọc hắn.

Sau đó, Khánh lấy ra một tờ giấy bản màu vàng khác mà hắn đã chuẩn bị sẵn. Trên tờ giấy đó, hắn viết tên 'Nguyễn Văn Chính', bên dưới là những dòng chữ ghi chép về giao ước Thoải Phủ năm xưa mà ông đã ký để giữ xác con trai. Khánh cầm cây bút lông dính mực đen, vạch một đường dứt khoát đè lên dòng giao ước ấy. Hắn đặt tờ giấy đã gạch bỏ giao ước vào bên trong quan tài, ngay sát cạnh tay của Ông Tư.

- Cả hai thân phận, cả hai tên gọi trong một đời liên tục của cha đều kết thúc ở đây. Từ nay cha không còn là Chưởng môn Chính của Thoải Phủ, cũng không còn là ông già Tư gánh nợ của sông Hương nữa. Cha chỉ là cha thôi.

Quang đứng bên cạnh Khánh, hai tay giữ chặt bát nhang để tránh cho tro nóng rơi ra ngoài. Anh không nói một lời nào về lịch sử dòng họ, cũng không phân tích những ghi chép rắc rối trong gia phả. Lúc này, anh chỉ là một người bạn thân bên cạnh Khánh trong giờ phút tiễn đưa người thân.

Phan Khanh thì đứng ngoài hiên, liên tục gọi điện thoại và xử lý các thủ tục giấy tờ với bên chính quyền địa phương. Hồ sơ của Ông Tư có nhiều điểm bất thường do tuổi thọ và lai lịch kéo dài từ thời trước. Phan Khanh đã dùng các mối quan hệ của mình để dàn xếp ổn thỏa, bảo đảm lễ tang diễn ra suôn sẻ. Nhờ vậy, những cuộc điều tra hành chính vô lý không làm gián đoạn việc tiễn đưa.

Cô Bảy bước đến bên quan tài. Bà nhìn gương mặt người anh trai đã cùng bà đi qua bao nhiêu sóng gió của một thế kỷ đầy biến động. Đôi môi bà run run, bà khẽ gọi:

- Anh Tư... anh đi trước nghe.

Bà gọi ông là 'anh Tư' - cái tên của hiện tại, chứ không dùng tên kiếp trước của mình là Cô Tám để gọi ông. Bà biết, nếu dùng cái tên cũ nớ, những ký ức của kiếp trước sẽ lại trỗi dậy, trói buộc vong hồn ông vào những ân oán cũ của Thoải Phủ. Bà đặt chiếc gậy gỗ cũ kỹ của ông - chiếc gậy đã cùng ông đi qua những ngày chân trái mất lực - vào bên trong quan tài, đặt dọc theo chân ông.

- Đi đường xa thì phải có gậy mà chống. Anh đi cho vững nghe anh.

Nói xong, o Bảy quay lưng đi thẳng ra phía sau, không nhìn lại nữa. Nước mắt o chảy dài trên đôi gò má nhăn nheo, nhưng o không để cho tiếng khóc phát ra thành tiếng.

Khánh cùng Quang và hai người thợ khiêng quan tài từ từ hạ nắp gỗ xuống. Tiếng gỗ va vào nhau nghe khô khốc.

*Kịch.*

Nắp quan tài khép lại, che khuất hoàn toàn gương mặt của Ông Tư.

Ngay lúc đó, Bồi khẽ giật gấu áo Khánh. Đứa nhỏ chỉ tay ra phía cổng tiệm. Dưới màn mưa mờ mịt của ngõ kiệt Gia Hội, có hàng chục bóng người mờ ảo đang đứng im lặng. Họ không có mặt mũi rõ ràng, chỉ là những cái bóng xám xịt của những vong hồn vất vưởng dọc sông Hương nghe tiếng chuông tiễn mà tụ về. Họ đồng loạt cúi đầu hướng về phía gian thờ của tiệm Vong Ký, như để tiễn đưa người cựu Chưởng môn đã nằm xuống. Nhưng không một ai dám bước chân qua ngõ, không một ai làm loạn.

Khánh nhìn ra ngoài, lòng hắn có một sự bình yên kỳ lạ. Hắn hỏi Bồi:

- Con có nghe thấy tiếng của Ông Tư trong đó không?

Bồi lắc đầu, đôi mắt trong veo nhìn Khánh:

- Không có eng ạ. Con không nghe thấy tiếng của ông, cũng không thấy dấu nào cho biết ông bị giữ lại.

Khánh gật đầu:

- Rứa là tốt rồi.

Sau khi những người đưa tang đã ra về, tiệm Vong Ký chỉ còn lại bốn người. Khánh ngồi trước chiếc bàn gỗ ở gian giữa, ngọn nến sáp trên bàn đã cháy được một nửa, ánh lửa nhảy nhót tạo ra những bóng đen dài trên tường.

Khánh lấy tờ giấy gọi hồn màu vàng mã mà kẻ nặc danh gửi đến ra. Hắn châm lửa từ ngọn nến thường, đưa tờ giấy vào sát ngọn lửa.

Giấy bén lửa rất nhanh. Nhưng thay vì cháy thành tro ngay lập tức, tờ giấy vàng mã lại cháy với một ngọn lửa màu xanh lét kỳ lạ. Khi ngọn lửa liếm dần lên các dòng chữ màu đỏ tươi, ba dòng chữ ẩn hiện rõ ràng trên mặt giấy trước khi hóa thành tro bụi.

Dòng thứ nhất là tên của Ông Tư: *Nguyễn Văn Tư*.

Dòng thứ hai là vật neo: *Khí xác tại tiệm Vong Ký*.

Dòng thứ chót là lời hẹn: *Gặp lại người sống*.

Khánh nhìn chằm chằm vào ba dòng chữ đang bốc cháy ấy. Đầu óc hắn bỗng nhiên sáng tỏ như có một luồng nước mát dội qua. Hắn nhận ra một nguyên lý cực kỳ quan trọng mà bấy lâu nay hắn và Ông Tư chưa từng nghĩ tới khi đối phó với Vong Ký đen của Âm Vũ.

Quyển Vong Ký đen hoạt động dựa trên việc chiếm hữu vong hồn bằng cách ghi tên, trói buộc họ bằng vật neo và cưỡng ép họ thực hiện những lời hẹn dối trá để phục vụ cho mục đích mở Cửa Âm Hương. Âm Vũ đã dùng quyền lực của kẻ ghi chép để đảo ngược nhân quả, biến những vong hồn tội nghiệp thành những công cụ không có tiếng nói.

- Muốn tháo gỡ quyển sổ đen nớ...

Khánh lẩm bẩm, mắt vẫn nhìn vào đống tro tàn trên đĩa

- ...không phải là đi xóa tên của họ. Cũng không phải là đi cắt đứt vật neo hay hủy bỏ lời hẹn bằng bạo lực.

Quang và Phan Khanh đều quay lại nhìn hắn. Quang hỏi:

- Răng rứa Khánh? Nếu không xóa tên thì làm răng giải thoát cho họ được?

Khánh lắc đầu rồi trải tấm bản đồ vẽ tay của Ông Tư ra bàn.

- Nếu mi xóa tên một vong hồn trong sổ đen khi họ chưa sẵn sàng, họ sẽ mất danh tính và biến thành vong vô danh vất vưởng dưới sông. Khi Cửa đóng lại, họ sẽ mãi mãi không thể đi qua. Nếu mi dùng lực để cắt vật neo, vong hồn sẽ bị chấn động mà tan biến hoàn toàn. Cách duy nhất là phải tháo bỏ quyền sở hữu của kẻ ghi chép đối với cái tên, vật neo và lời hẹn nớ. Phải trả lại quyền tự quyết cho vong hồn, để họ tự chọn đi hay ở, tự chọn thực hiện lời hẹn hay buông tay.

Khánh cầm cây bút lông, chấm vào nghiên mực đỏ. Hắn đưa tay vẽ một đường thẳng nối từ điểm Cồn Hến trên bản đồ ngược về phía tiệm Vong Ký. Rồi ngay bên mép bản đồ, hắn viết bốn chữ rõ ràng bằng tiếng Việt:

*Vong tự chọn đường.*

Ngay khi nét chữ cuối cùng vừa khô, ba sợi chỉ đen đang cuộn tròn trên bản đồ bỗng nhiên rung lên bần bật.

Hai vòng khóa chỉ đen ngoài cùng đang siết chặt lấy điểm Cồn Hến bỗng nhiên giãn ra, nới lỏng khoảng cách như thể có một lực vô hình vừa nới lỏng chiếc gông xích. Một đường nước nhỏ màu đen sẫm vẽ trên bản đồ tự động mở rộng ra, nối thẳng từ lòng sông Hương gần Gia Hội xuống tận đáy Cồn Hến.

Tuy nhiên, đường nước này không phẳng lặng. Những nét vẽ màu đỏ trên bản đồ bắt đầu nhạt dần đi, báo hiệu rằng thời gian đang trôi qua rất nhanh.

Khánh chỉ tay vào đường nước vừa mở trên bản đồ, giọng hắn đanh lại:

- Đường nước xuống Cồn Hến đã mở rồi. Nhưng nó chỉ tồn tại đến trước khi Cửa Âm Hương đóng lại vào mùng bảy tháng chín ni thôi. Nếu quá hạn nớ mà tau chưa tháo xong sổ đen, đường nước ni sẽ khép lại và tau sẽ bị kẹt lại dưới đáy sông mãi mãi.

Chương khác

Xem thêm