TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 235: Bồi Giữ Tiệm
Tay Khánh vừa chạm vào mép tấm bản đồ da dê thì gió ngoài ngõ Gia Hội thốc mạnh vào, làm ngọn nến sáp trên bàn thờ run lên bần bật. Hơi nước ẩm từ phía…
Nội dung chương
Tay Khánh vừa chạm vào mép tấm bản đồ da dê thì gió ngoài ngõ Gia Hội thốc mạnh vào, làm ngọn nến sáp trên bàn thờ run lên bần bật. Hơi nước ẩm từ phía sông Hương phả qua khe cửa gỗ, mang theo mùi bùn non và mùi lá tre mục nát đặc trưng của những ngày lũ lên.
Khánh miết nhẹ ngón tay lên những đường mực đỏ đã phai màu do Ông Tư vẽ từ nhiều năm trước. Trên mặt bàn gỗ lim đen, bên cạnh tấm bản đồ tuyến nước, là danh sách những vật neo chưa thu hồi và bức thư tay cuối cùng của Ông Tư. Những nét chữ của bậc sinh thành ở kiếp trước nguệch ngoạc, khô khốc nhưng rõ ràng từng chữ một. Khánh ngước nhìn ba người đang đứng quanh bàn thờ, giọng hắn trầm xuống nhưng dứt khoát:
- Chuyến ni tau phải đi một mình. Miếng đồng khắc chữ Tích ni chỉ nhận căn nguyên linh hồn của tau. Người khác xuống dưới chỉ làm mồi cho nước cuốn, không giải quyết được chi cả.
Quang đẩy gọng kính cận, nhìn chằm chằm vào những ký hiệu hình xoáy nước vẽ dọc đoạn Cồn Hến trên bản đồ:
- Mi chắc chắn đường nước ni khớp với thực tế chừ chứ? Sông Hương sau đợt rò âm mấy ngày qua đã đổi dòng ở vài đoạn phía dưới. Bản đồ của Thoải Phủ dù chi tiết đến mấy cũng là chuyện của mấy chục năm trước.
Khánh chỉ tay vào một nhánh sông nhỏ rẽ từ ngã ba Tuần chảy về phía hạ lưu:
- Bởi rứa tau mới cần mi giữ tuyến bờ phía thượng lưu. Quang, mi mang theo bản đồ cũ của Thoải Phủ, đối chiếu liên tục với mực nước lên xuống ở bến Kim Long. Nếu luồng nước chảy về Cồn Hến đột ngột đổi hướng hoặc chuyển sang màu đen sậm, mi phải gõ khánh đồng ở bến đò ngay lập tức. Tiếng khánh đồng truyền dưới nước rất nhanh, tau ở dưới lòng sông nghe thấy sẽ biết đường mà né những luồng nước độc.
Quang gật đầu nghiêm nghị, tay siết chặt cuốn sổ chép tay ghi chép các mốc thời gian dâng nước:
- Tau canh từ giờ cho đến khi Cửa khép. Lệch một giây, tau tự nhảy xuống sông đền mạng cho mi.
Khánh quay sang Phan Khanh. Người đại úy hình sự vẫn mặc chiếc áo gió sẫm màu, gương mặt hốc hác vì nhiều đêm mất ngủ dọc các bến sông. Phan Khanh lên tiếng, giọng kìm nén:
- Lực lượng của tôi đã ba trí xong ở các chốt từ bến Đập Đá kéo dài xuống Cồn Hến. Chúng tôi lấy danh nghĩa diễn tập phòng chống thiên tai mùa lũ để ngăn người dân không cho họ đến gần mép nước. Anh yên tâm, tôi chỉ dùng người để bảo vệ bờ, tuyệt đối không để bất kỳ người sống nào xen vào chuyện cúng kiếng hay nghi lễ dưới nước của anh.
- Rứa là đỡ được một mối lo.
Khánh thở dài, quay sang nhìn Cô Bảy đang ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế dựa bằng mây ở góc phòng.
Mái tóc Cô Bảy đã bạc trắng hoàn toàn sau đêm Cửa Âm Hương mở. Gương mặt bà hằn sâu những nếp nhăn mệt mỏi, đôi mắt từng rất sáng giờ đây đục mờ vì tuổi tác. Bà vẫn nhìn rõ Khánh bằng mắt người thường, nhưng không còn thấy được luồng Âm Hương. Giọng bà khàn đặc mà vẫn giữ cái uy của một người từng đứng đầu các Canh Thoải:
- O chừ mắt không còn thấy được Âm Hương, tai cũng không nghe được tiếng Canh Thoải gọi nữa. Đường xuống sông o không kiểm tra cho mi được. O chỉ có thể dùng trí nhớ của mấy chục năm lặn lội dưới lòng sông ni để vẽ lại cho mi những chỗ có đá ngầm với hang nước xoáy. Đi đứng cho cẩn thận, dưới nớ chừ không còn giống như hồi xưa đâu.
Bồi đứng bên cạnh Cô Bảy, hai tay nó nắm chặt vạt áo của Khánh, mắt đỏ hoe:
- Eng Khánh, cho con đi theo với. Con có Âm giác, con nghe được tiếng vong gọi dưới nước mà. Con đi theo chỉ đường cho eng.
Khánh cúi xuống, đặt hai tay lên vai đứa nhỏ. Hắn nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của Bồi, lắc đầu:
- Không được. Dưới Cồn Hến chừ có hàng nghìn vong hồn đang bị giam trong quyển sổ đen của Âm Vũ. Âm giác của con nhạy bén quá, xuống dưới nớ tiếng gào khóc của họ sẽ dội thẳng vào tai con. Con sẽ mất thần trí trước khi kịp nhìn thấy cái ghe bầu của hắn. Con phải ở lại đây giúp o Bảy giữ tiệm.
Bồi mím chặt môi, nước mắt chực trào ra nhưng nó cố nuốt vào trong. Nó biết Khánh nói đúng. Sức mạnh của nó là nghe, nhưng nghe quá nhiều thứ cùng một lúc ở một nơi đầy oán khí như đáy sông Hương sẽ khiến đầu óc nó nổ tung.
Khánh đứng dậy, đi đến bên chiếc tủ gỗ đặt sâu trong gian thờ. Hắn tra chìa khóa vào ổ, tiếng lách cách khô khốc vang lên giữa gian phòng tĩnh lặng. Khánh mở cánh cửa tủ, lấy ra quyển Vong Ký trắng và chiếc khánh đồng nhỏ của tiệm. Hắn đặt cả hai vật lên bàn trước mặt Bồi, rồi trao cho đứa nhỏ chiếc chìa khóa kho niêm bằng đồng, nặng trịch, hoàn toàn khác chiếc chìa bảy khía dùng mở ngăn tài liệu dưới bàn thờ:
- Con cầm cái ni. Từ chừ cho đến khi tau lên, con thay tau trông tiệm. Khi nào có tiếng tên của những vong bị giam bắt đầu vọng về đây, con phải ghi chép lại và gõ khánh đồng để báo cho tau dưới sông biết.
Cô Bảy run rẩy đứng dậy, bà bước đến bên bàn, đặt bàn tay gầy guộc lên chiếc khánh đồng. Bà nhìn Bồi, giọng trầm xuống:
- Bồi, con nghe o dặn ni. Chiếc khánh đồng ni là vật gia bảo của tiệm Vong Ký, o chỉ truyền lại cho con cách dùng vật sẵn có chứ không có quyền năng chi mới để cho con đâu. Con phải nhớ kỹ ba nhịp gõ. Nhịp một tiếng dài là báo hiệu cho người sống trên bờ biết đường lánh đi. Nhịp hai tiếng ngắn, dồn dập là gọi vong còn tên quay về tiệm để nhập sổ. Còn nếu nghe thấy tiếng động lớn dưới lòng sông, như thể có ai đang xé rách tấm vải khổng lồ, con phải gõ liên tục ba tiếng thật mạnh. Đó là nhịp báo nguy cơ Cửa bị xé rộng, eng Khánh của con dưới sông nghe thấy sẽ biết đường mà rút lên.
Bồi chăm chú nghe, đầu gật mạnh để ghi nhớ từng lời của Cô Bảy. Nó lấy từ trong túi ra năm nén nhang lớn, mỗi nén đều được nó dùng mực đen chia sẵn thành hai mươi bốn vạch đều nhau. Mỗi nén ứng với một ngày từ hôm nay đến hết ngày mùng bảy tháng Chín.
- Con sẽ dùng năm nén nhang ni để đếm năm ngày còn lại.
Bồi nói, giọng nó hơi run nhưng ánh mắt rất kiên quyết
- Mỗi ngày con đốt một nén, mỗi vạch là một giờ. Cứ qua một vạch, con sẽ ghi lại biến động của nước sông vào sổ. Con sẽ không để sót giờ nào đâu eng Khánh.
Khánh nhìn năm nén nhang chia vạch của Bồi, lòng dâng lên một sự xúc động khó tả. Đứa nhỏ này tuy mới mười tuổi nhưng cái gan và sự tỉ mỉ của nó không thua kém bất kỳ người lớn nào. Hắn rút từ trong túi áo ra một cuộn chỉ đỏ nhỏ. Khánh buộc một đầu chỉ vào gáy quyển Vong Ký trắng, đầu còn lại hắn quấn chặt ba vòng quanh cán chiếc khánh đồng.
Xong xuôi, Khánh dùng một cây kim nhỏ châm vào đầu ngón tay trỏ của mình. Một giọt máu đỏ tươi rịn ra. Hắn quệt giọt máu nớ lên đoạn chỉ đỏ nối giữa sổ và khánh đồng. Ngay khi máu thấm vào sợi chỉ, đầu ngón tay Khánh đột ngột tê lạnh như vừa chạm vào nước đá. Sợi chỉ đỏ khẽ rung lên, phát ra một tiếng *tưng* rất nhỏ, mắt thường khó lòng nhận biết.
- Đây là đường dẫn âm.
Khánh giải thích cho Bồi
- Khi con đọc tên của vong hồn tại tiệm ni, tiếng đọc của con sẽ theo sợi chỉ đỏ truyền xuống khánh đồng, rồi từ khánh đồng dội thẳng xuống tầng nước âm dưới sông Hương. Tau ở dưới nớ sẽ nghe thấy tên họ để tìm cách tháo gỡ trong sổ đen.
Khánh cầm con dấu bằng gỗ thị của tiệm Vong Ký lên. Mặt dấu khắc bốn chữ triện cổ đã mòn vẹt vì thời gian, nhưng những đường nét vẫn còn rất sắc. Hắn đặt con dấu vào lòng bàn tay nhỏ nhắn của Bồi:
- Con giữ con dấu ni. Tau giao cho con quyền giữ sổ thay tau, chứ không phải giữ mạng thay tau. Có chuyện chi xảy ra trên bờ, con phải nghe lời o Bảy, tuyệt đối không được tự ý chạy ra bờ sông. Con nghe rõ chưa?
Bồi ôm chặt con dấu vào ngực, hai tay nó run lên nhưng giọng nói vẫn rõ ràng:
- Dạ, con nghe rõ rồi eng Khánh. Con ở tiệm chờ eng về.
Khánh gật đầu, hắn quay sang nhìn tấm bản đồ một lần nữa. Những nét vẽ màu đỏ biểu thị các điểm rò âm trên sông Hương đang sẫm lại, báo hiệu thời gian của họ không còn nhiều. Đêm nay sẽ là đêm cuối cùng trước khi hắn phải bước xuống dòng nước lạnh để đối mặt với những gì mà Ông Tư đã để lại.
Bỗng nhiên, chiếc khánh đồng đặt trên bàn thờ, dù không có ai chạm vào hay có gió thổi qua, chợt tự rung lên một tiếng *coong* thanh mảnh nhưng lạnh ngắt. Tiếng ngân của chiếc khánh kéo dài, lan ra khắp gian phòng trống trải rồi chìm vào bóng tối.
Từ phía sau bức vách gỗ của kho niêm, nơi chứa những món đồ cầm cố chưa hóa giải của tiệm, bỗng vang lên những tiếng động là lạ. Âm thanh giống tiếng hàng chục người thì thầm qua một bức tường dày. Giọng họ chồng chéo, lúc trầm lúc bổng, tạo thành mớ hỗn độn khiến người nghe rét buốt tận gáy.
Khánh biến sắc mặt. Hắn bước nhanh về phía cửa kho niêm, ghé tai sát vào khe cửa gỗ. Tiếng thì thầm bên trong càng lúc càng rõ hơn. Đó là giọng của nhiều người khác nhau, có tiếng đàn bà, tiếng đàn ông, thậm chí có cả tiếng khóc thút thít của trẻ con. Tất cả những âm thanh nớ đang đọc đi đọc lại những cái tên xa lạ, những cái tên chưa từng có trong quyển Vong Ký trắng của tiệm.
Quyển Vong Ký đen của Âm Vũ ở dưới đáy sông đã bắt đầu hoạt động mạnh. Nó đang kéo các vật neo trên khắp đất Huế này để thu thập đủ số lượng vong hồn cần thiết cho ngày Cửa khép.
Khánh nhìn về phía Bồi, đứa nhỏ đã cầm sẵn cây bút lông và mở trang đầu tiên của quyển Vong Ký trắng. Gương mặt nó tái nhợt dưới ánh nến, nhưng đôi tay giữ bút của nó không hề run rẩy. Hắn biết, trận chiến này không chỉ diễn ra dưới lòng sông Hương lạnh giá, mà còn ngay tại gian thờ nhỏ này, nơi một đứa trẻ mười tuổi đang phải gồng mình gánh vác cả giang sơn của tiệm Vong Ký.
Cửa sổ gỗ lại đập mạnh vào khung cửa do một luồng gió lớn thổi qua. Mưa ngoài trời bắt đầu nặng hạt hơn, tiếng nước gõ lên mái tôn nghe rào rào như tiếng vạn binh mã đang tràn về phía Gia Hội. Khánh thở ra một hơi dài, hắn chỉnh lại vạt áo, chuẩn bị bước ra ngoài màn mưa đen kịt của Huế.
Từ chiếc tủ chứa những biên nhận đã hóa giải, một giọng đàn bà đọc tên mình ba lần, rồi hàng trăm ngăn tủ đồng loạt gõ từ bên trong.