TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 238: Tên Tích, Lựa Chọn Khánh
Tiếng gọi 'Tích' của bóng vong Hồ Vũ rẽ nước âm truyền đến, mang theo một lực hút vô hình khiến những dải chữ đen xung quanh khẽ run lên. Dưới…
Nội dung chương
Tiếng gọi 'Tích' của bóng vong Hồ Vũ rẽ nước âm truyền đến, mang theo một lực hút vô hình khiến những dải chữ đen xung quanh khẽ run lên. Dưới vùng nước đứng lặng ngắt này, âm thanh không bị loãng đi mà dội lại từ bốn phía, trầm đục và lạnh lẽo. Ngay lập tức, mặt nước phía trước lớp niêm đỏ sậm bắt đầu dao động. Những luồng nước đục xoáy nhẹ, kéo theo những hạt bùn mịn dưới đáy sông bay lên, kết thành những vệt màu xám xịt.
Từ trong vệt màu nớ, một hình ảnh cũ kỹ hiện ra. Đó là một gian nhà rường cổ kính bên bờ sông Hương, trời đang mưa tầm tã. Mưa xối xả trên những lớp ngói liệt rêu phong, nước từ máng xối đổ xuống sân gạch thành những dòng đục ngầu. Một thanh niên mặc áo dài sẫm màu đứng quay lưng lại, dáng người gầy guộc nhưng thẳng tắp. Đối diện anh ta là Ông Chính thời trẻ, gương mặt nghiêm nghị, tay cầm một chiếc khánh đồng nhỏ.
Cảnh tượng này Khánh đã thấy trong ký ức ở lăng tự đức hay lúc lặn xuống Âm Hương trước đây, không hé lộ thêm chi tiết nào ngoài những gì hắn đã biết từ lần đó. Thanh niên nớ chính là Tích, người con trai đã chết của Ông Chính vào năm 1945. Cái bóng của Tích đứng im lìm trong mưa, bóng lưng cô độc như hòa vào màn nước xám xịt của lịch sử.
Cái bóng của Tích chỉ tồn tại trong vài nhịp thở rồi tan rã thành những hạt bong bóng nước li ti. Nhưng lớp niêm phía trước gáy quyển sổ đen khổng lồ thì đã thay đổi. Bảy vạch nước đỏ rực trên mặt niêm bắt đầu chuyển động, chúng giống những sinh vật sống đang bò dọc theo đường rãnh đá, tạo ra một khe hở hình chữ nhật ở chính giữa.
Khánh tiến lại gần, tay cầm chặt miếng đồng khắc chữ 'Tích'. Hơi nóng từ miếng đồng truyền qua lòng bàn tay, xua đi cái lạnh thấu xương của nước âm. Hắn đặt miếng đồng vào đúng khe hở nớ. Ngay khi hai bề mặt kim loại chạm vào nhau, một lực hút cực mạnh từ bên trong lớp niêm phát ra. Bàn tay trái của Khánh bị kéo tuột vào trong khe hở, dính chặt lấy mặt đá lạnh buốt.
Một khuôn chữ vô hình bắt đầu hình thành xung quanh các ngón tay hắn. Bằng thứ trực giác của người đã chạm vào nhiều tà vật, Khánh nhận ra khuôn chữ này đang khắc lại tên 'Tích'. Lớp niêm của Thoải Phủ đang nhận diện căn nguyên linh hồn để mở cửa. Nhưng cái khuôn chữ nớ không chỉ đơn giản là một cái khóa. Nó đang cố định dạng lại toàn bộ phần hồn của hắn.
Nếu hắn để khuôn chữ này khép hoàn toàn, lối đi vào hành lang tên sẽ mở ra, nhưng tất cả các dấu mộc bảo hộ trên đường trở ra sẽ chỉ nhận diện một người duy nhất là Tích. Danh tính Nguyễn Vĩnh Khánh, cùng với nhân cách và quyền tự quyết của hắn ở hiện tại, sẽ bị lớp niêm này gạt bỏ hoàn toàn. Hắn sẽ trở thành một cái xác không tên, một vong hồn chỉ có quá khứ mà không có hiện tại.
- Không được.
Khánh lẩm bẩm trong miệng.
Hắn dùng hết sức bình sinh để ghìm bàn tay trái lại, không cho các ngón tay khớp vào khuôn chữ 'Tích'. Cánh tay hắn run lên bần bật dưới áp lực của dòng nước âm. Bằng tay phải, hắn thọc sâu vào túi áo, rút ra một xấp giấy vàng dùng để niêm phong tà vật. Khánh đưa ngón trỏ tay phải lên miệng, cắn mạnh một phát. Vị máu tươi mặn chát tràn ra. Hắn dùng ngón tay đẫm máu viết thật nhanh, thật rõ ràng năm chữ lên tờ giấy vàng: 'Nguyễn Vĩnh Khánh'. Từng nét chữ đỏ tươi hiện lên trên nền giấy vàng, mang theo sinh khí của một người đang sống.
Thay vì tìm cách đập vỡ hay xóa bỏ cái tên Tích vốn là căn nguyên linh hồn của mình, Khánh quấn chặt tờ giấy vàng có tên mình quanh miếng đồng. Hắn áp sát tờ giấy vào khuôn chữ đang co bóp trên lớp niêm. Hắn nhìn thẳng vào vết rách đen ngòm trước mặt, giọng nói tuy nhỏ nhưng đanh thép, truyền qua làn nước âm lạnh buốt:
- Tích là căn nguyên đã chết từ năm 1945. Còn người đang đứng ở đây, đang chịu cái lạnh của nước sông Hương và gánh cái xác này là Nguyễn Vĩnh Khánh. Phần hồn cũ giúp tôi tồn tại, nhưng quyền quyết định đi tiếp hay dừng lại thuộc về tôi.
Lớp niêm Thoải Phủ phản ứng dữ dội trước sự xuất hiện của cái tên mới. Bảy vạch nước đỏ rực đột ngột co rút lại, ép mạnh vào bàn tay Khánh. Hai cái tên 'Tích' và 'Khánh' bị ép chồng lên nhau trong một khoảng không gian chật hẹp. Một luồng lực lượng hỗn loạn chạy dọc từ ngón tay lên đến bả vai hắn. Vết bớt hình cá đỏ trên vai Khánh bắt đầu nóng rực lên như có ai dí sắt nung vào. Cơn đau buốt nhói chạy thẳng vào tận xương ức.
Khánh cúi đầu nhìn xuống qua cổ áo, phần đầu của con cá đỏ đang nhích thêm một đoạn ngắn, tiến sát về phía tim hắn hơn bao giờ hết. Hắn biết mình đang phải trả giá. Bàn tay trái của hắn bắt đầu mất dần cảm giác, tê dại đi như thể nó không còn thuộc về cơ thể hắn nữa. Nhưng hắn không hề buông lỏng tờ giấy vàng. Hắn giữ nguyên từng nét chữ 'Nguyễn Vĩnh Khánh', kiên quyết không để cái tên 'Tích' phủ lên hoàn toàn. Hắn cũng không nhận thêm bất kỳ quyền năng nào từ lớp niêm này, không cố gắng điều khiển Cửa Âm Hương. Hắn chỉ muốn giữ lấy bản thân mình.
Giữa lúc sự giằng co đang đi vào ngõ cụt, một âm thanh thanh mảnh nhưng rõ ràng vang lên từ phía trên cao.
*Coong.*
Đó là tiếng khánh đồng từ tiệm Vong Ký ở kiệt Gia Hội vọng xuống. Tiếng khánh đi qua sợi chỉ đỏ nối giữa hai thế giới, truyền qua dòng nước âm và dội thẳng vào tai Khánh. Nhịp gõ của Bồi rất đều đặn, chậm rãi nhưng vững chắc. Đó là nhịp gõ dành cho người sống, một mỏ neo định vị rõ ràng giữa cõi âm u này. Tiếng khánh đồng vang lên đến đâu, luồng nước âm đang bao quanh bàn tay Khánh bị đẩy lùi đến đó. Tên 'Nguyễn Vĩnh Khánh' viết bằng máu trên giấy vàng nhờ vậy mà không bị nước âm rửa trôi. Nó sáng lên một sắc đỏ ấm áp, đối chọi lại với sắc đỏ sậm của lớp niêm cũ.
Cuối cùng, bảy vạch nước trên lớp niêm cũng chịu tách ra. Chúng không còn ép chặt lấy tay Khánh nữa mà giãn rộng về hai phía, tạo thành một lối đi hẹp chỉ đủ một người len qua. Lớp niêm đã chấp nhận căn nguyên linh hồn của Tích để mở lối, nhưng đồng thời, nó cũng ghi nhận dấu máu của Nguyễn Vĩnh Khánh trên mặt đá như một điều kiện để nhận diện đường trở ra.
Khánh từ từ rút bàn tay trái đã tê dại ra khỏi khe hở. Miếng đồng khắc chữ 'Tích' vẫn nằm trong lòng bàn tay hắn, tờ giấy vàng quấn quanh đã thấm đẫm nước âm nhưng nét chữ bằng máu thì vẫn nguyên vẹn. Hắn cẩn thận cất miếng đồng vào túi áo trong. Đây là vật duy nhất của cha để lại, hắn phải giữ lấy.
Khánh không nhìn lại cái bóng của Tích đã tan rã dưới nước. Hắn bước qua khe hở của lớp niêm, đi vào hành lang tên. Nơi này là một khoảng không gian kỳ lạ nằm giữa hai lớp nước của sông Hương. Hai bên vách của hành lang không phải là đá hay đất bùn, mà là những dải chữ đen đan xen vào nhau như mạng nhện. Những cái tên trôi nổi lờ lững, phát ra những tiếng thì thầm nhỏ nhặt như tiếng lá khô xào xạc trong gió chiều. Khánh đi rất nhanh, chân hắn giẫm lên những mẩu giấy vàng mà hắn đã thả dọc đường để làm dấu. Hắn không đáp lại tiếng gọi của Hồ Vũ ban nãy. Hắn không phải là Tích để mà trả lời.
Đi hết hành lang hẹp, không gian đột ngột mở rộng ra. Trước mắt Khánh là một vùng nước đứng rộng lớn, nằm ngay dưới chân Cồn Hến. Ở giữa vùng nước này, quyển Vong Ký đen khổng lồ đang lơ lững, những trang sách màu đen của nó thỉnh thoảng lại lật qua lật lại, phát ra tiếng động rùng rợn.
Bóng vong Hồ Vũ đứng cạnh quyển sổ đen. Hắn vẫn mặc bộ áo dài sẫm màu của thế kỷ trước, mái tóc dài xõa trong nước âm. Trên tay phải hắn, chiếc kim bài Thoải Phủ bằng đồng tỏa ra luồng sáng vàng đục. Ánh sáng hắt lên mặt nước đứng phía trước, tạo thành hình ảnh một người đàn bà mặc áo dài cổ. Bà ta đứng im lặng, gương mặt thanh tú nhưng đôi mắt trống rỗng, không có thần sắc.
Khánh dừng lại cách Hồ Vũ khoảng mười bước chân. Chiếc khánh đồng nhỏ đeo bên hông hắn khẽ rung lên dưới áp lực âm khí tỏa ra từ đối phương. Hắn nhận ra một chi tiết kỳ lạ. Khi Hồ Vũ khẽ nghiêng đầu nhìn hắn, cái bóng của người đàn bà trên mặt nước cũng nghiêng đầu theo. Nhưng sự chuyển động của cái bóng nớ không hề tự nhiên. Nó chậm hơn cử động của Hồ Vũ đúng một nhịp, giống một hình ảnh phản chiếu trong gương bị trễ giờ.
Hồ Vũ nhìn Khánh, ánh mắt hắn không có chút dao động nào trước sự thay đổi của lớp niêm. Hắn nâng chiếc kim bài Thoải Phủ lên cao hơn một chút. Giọng hắn trầm thấp, vang lên giữa vùng nước đứng:
- Ngươi đã đến đây, Tích. Nhưng ngươi không còn là người thanh niên của năm 1945 nữa.
Khánh đứng thẳng người, bàn tay trái của hắn vẫn chưa lấy lại được cảm giác hoàn toàn, nhưng hắn vẫn nắm chặt chiếc khánh đồng bên hông:
- Tôi đã nói rồi. Tôi tên Khánh. Nguyễn Vĩnh Khánh.
Hồ Vũ khẽ cười nhạt. Hắn không tranh cãi về cái tên. Hắn quay sang nhìn cái bóng người đàn bà đang lơ lửng bên cạnh mình. Ánh mắt vốn sắc lạnh của hắn đột ngột dịu đi, mang theo một vẻ thành kính và chấp niệm sâu sắc đã kéo dài hơn ba trăm năm. Hắn đưa bàn tay trái ra, khẽ vuốt ve khoảng không khí phía trước mặt cái bóng, như thể đang chạm vào một người bằng xương bằng thịt:
- Nhìn đi. Ta đã giữ nàng lại được. Chỉ cần Cửa Âm Hương mở rộng hoàn toàn, nàng sẽ có thể bước qua và trở lại với ta.
Người đàn bà trên mặt nước đứng im lịm. Chỉ đến khi ngón tay của Hồ Vũ khẽ run lên một nhịp, khóe miệng của cái bóng mới từ từ cong lên, tạo thành một nụ cười mỉm cười cứng đờ, phản ứng chậm chạp dưới làn nước âm lạnh ngắt.
Khánh nhìn chằm chằm vào nụ cười chậm trễ của cái bóng nớ. Hắn cảm nhận được luồng khí lạnh từ chiếc kim bài tỏa ra, nó không mang dấu đáp của một linh hồn thực sự mà chỉ là một thứ pháp lực được duy trì bằng máu cũ và chấp niệm của bóng vong Hồ Vũ. Hắn siết chặt nắm tay phải, giọng nói vang lên giữa khoảng không tối tăm:
- Ông nghĩ đó là cô ấy sao? Một cái bóng chỉ biết cử động sau khi ông cử động, một cái xác không có lấy một cái tên thật trong sổ?
Hồ Vũ không trả lời. Hắn chỉ nhìn chằm chằm vào cái bóng của người đàn bà trên mặt nước. Nét mặt hắn co rút lại, những đường gân xanh nổi lên bên thái dương. Hắn đột ngột siết chặt chiếc kim bài trong tay. Trên mặt nước đứng, cái bóng người đàn bà cũng giơ tay lên, nhưng các ngón tay của nàng chỉ khẽ cử động sau khi ngón tay của Hồ Vũ đã khép chặt lại hoàn toàn.
Khánh bước thêm một bước về phía trước. Chân hắn chạm vào một dải chữ đen đang trôi nổi dưới đáy nước. Những cái tên trong Vong Ký đen như đang gào thét, chúng muốn thoát khỏi sự kiềm tỏa của Hồ Vũ nhưng lại bị những sợi xích vô hình trói chặt vào bệ đá phía sau. Hắn biết mình không thể chần chừ thêm nữa. Vết bớt cá đỏ trên vai hắn vẫn đang âm ỉ cháy, nhắc nhở hắn rằng thời gian của hắn dưới dòng nước âm này không còn nhiều.
- Ông giữ cô ấy bằng cách nhốt hàng ngàn người khác dưới sông này sao?
Khánh hỏi, giọng hắn đanh lại
- Ông có từng hỏi cô ấy có muốn nhìn thấy ông trở thành thế này không?
Hồ Vũ quay ngoắt đầu lại nhìn Khánh. Đôi mắt không có tròng trắng của hắn lóe lên một tia sáng lạnh lẽo. Hắn bước một bước dài về phía Khánh, chiếc kim bài Thoải Phủ trong tay hắn rung lên bần bật, phát ra những tiếng *coong coong* dồn dập, lấn át cả tiếng khánh đồng Bồi truyền xuống từ tiệm.
- Ngươi thì biết cái gì?
Hồ Vũ gầm lên
- Ngươi chỉ là một kẻ được cha ngươi dùng giao ước để giữ lại xác. Ngươi cũng giống như nàng, đều là những kẻ đáng lẽ phải tan biến từ lâu. Nếu không có giao ước của Thoải Phủ, ngươi lấy tư cách gì đứng đây nói chuyện với ta?
Khánh nhìn thẳng vào mắt Hồ Vũ. Hắn không hề né tránh ánh nhìn đầy sát khí nớ. Hắn đưa tay trái lên, tuy bàn tay vẫn còn tê dại nhưng hắn vẫn cố gắng cử động các ngón tay:
- Đúng. Tôi sống được đến chừ là nhờ giao ước của cha tôi. Nhưng cha tôi đã buông tay rồi. Ông ấy đã chết để trả lại tự do cho tôi chọn lựa. Còn ông, ông vẫn muốn nhốt cả dòng sông này chỉ để giữ lại một cái bóng không có linh hồn sao?
Hồ Vũ không nói gì thêm. Hắn nâng chiếc kim bài lên ngang ngực. Luồng ánh sáng vàng đục từ kim bài đột ngột bùng lên, bao trùm lấy cả vùng nước đứng. Cái bóng của người đàn bà trên mặt nước cũng chuyển động theo. Nàng từ từ đưa hai tay ra phía trước, hướng thẳng về phía cổ của Khánh. Nhưng cũng như những lần trước, hai cánh tay của cái bóng chỉ nâng lên sau khi cánh tay của Hồ Vũ đã vươn thẳng ra.
Khánh đứng im tại chỗ. Hắn không lùi lại, tay phải hắn đã chạm vào chiếc khánh đồng bên hông. Tiếng khánh từ tiệm Vong Ký vẫn đều đặn vang lên bên tai hắn, như một lời nhắc nhở rằng ở trên kia, o Bảy, anh Quang và Bồi vẫn đang đợi hắn trở về. Hắn không phải là Tích của năm 1945. Hắn là Nguyễn Vĩnh Khánh, và hắn sẽ tự quyết định con đường của mình.
Hồ Vũ nâng kim bài và gọi 'Ly', nhưng người đàn bà trên mặt nước chỉ mỉm cười sau khi chính khóe miệng hắn đã run lên.