TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 240: Ký Ức Của Hồ Vũ
Khánh đứng dưới nước âm, chân ngập trong lớp bùn mịn và những dải chữ đen trôi nổi lờ lững. Xung quanh hắn, những cột đá của gian điện đổ nát dựng đứng…
Nội dung chương
Khánh đứng dưới nước âm, chân ngập trong lớp bùn mịn và những dải chữ đen trôi nổi lờ lững. Xung quanh hắn, những cột đá của gian điện đổ nát dựng đứng như những chiếc xương sườn của một con quái vật khổng lồ chìm dưới lòng sông Hương. Nước ở đây lạnh hơn bất kỳ khúc sông nào hắn từng qua, một cái lạnh không chỉ thấm qua lớp áo vải mà còn cào buốt vào tận xương tủy.
Hồ Vũ đứng bên bệ đá xám, ngón tay dài tái nhợt áp chặt lên chiếc kim bài Thoải Phủ. Ánh sáng vàng đục từ mặt đồng tỏa ra, tạo thành một màn nước mờ ảo ngay trước mặt hai người. Trên màn nước nớ, bóng người đàn bà mặc áo dài xưa vẫn nghiêng đầu, khóe môi hé mở một nụ cười cứng đờ.
Hồ Vũ nhìn cái bóng nớ với vẻ mặt đầy cuồng si, giọng hắn trầm xuống giữa tiếng nước chảy rè rè:
- Ngươi nhìn cho rõ đi. Nàng nhận ra ta. Ba trăm lẻ một năm qua, linh hồn nàng vẫn mắc kẹt ở Cửa Âm Hương này để đợi ta. Kim bài này là vật chứng, là mỏ neo giữ nàng lại. Nếu đây chỉ là bóng giả, tại sao nàng lại gọi tên ta mỗi khi ta chạm vào?
Hắn quay sang Khánh, đôi mắt đen kịt không có tròng trắng lóe lên tia nhìn lạnh lẽo. Hắn tin vào điều đó, hoặc đúng hơn là hắn bắt mình phải tin suốt ba thế kỷ. Đối với một vong quỷ đã tồn tại qua hàng trăm năm lụt lội của xứ Huế, cái bóng nớ là lý do duy nhất để hắn không tự tan biến vào lòng bùn đất.
Khánh không vội trả lời. Hắn chậm rãi thọc tay vào túi áo khoác ướt sũng, rút ra một tập giấy được bọc cẩn thận trong túi nilon chống nước. Đó là bản sao biên bản xử tử năm 1725 mà anh Quang đã cất công tìm kiếm và sao chép từ các tài liệu cổ của dòng họ. Khánh mở lớp nilon, vuốt phẳng tờ giấy đã thấm chút hơi ẩm của nước sông, rồi đặt nó lên mặt bệ đá xám, ngay sát cạnh chiếc kim bài đang tỏa sáng.
Hắn chỉ ngón tay vào dòng chữ Hán mực đen đã mờ nhưng vẫn rõ nét mộc triện đỏ sẫm ở cuối trang:
- Ông nhìn kỹ cái dấu lệnh này đi. Người đặt bút ký lệnh xử tử Thảo Ly năm nớ tên là Nguyễn Thế Tâm, tự là Ông Tâm, Chưởng môn Thoải Phủ thời kỳ đó. Dấu triện này là của riêng ông ta, không liên quan gì đến dòng lệnh của Ông Chính sau này.
Khánh nhìn thẳng vào gương mặt đang đanh lại của Hồ Vũ, nói tiếp:
- Cha tôi, tức là Ông Chính của năm 1945, chỉ kế thừa chức Chưởng môn từ những đời sau. Ông ấy gánh cái nghiệp của dòng phủ, chứ đâu phải kẻ đã giết người yêu của ông. Ông trút hết oán hận lên đầu ông ấy, bắt ông ấy phải trả giá suốt tám mươi mốt năm qua, rốt cuộc cũng chỉ vì ông không dám đối mặt với sự thật là chính dòng phủ của ông đã phản bội ông. Ông không dám hận kẻ trực tiếp ra tay, nên ông chọn cách đổ lỗi cho cả một dòng nghiệp để có cớ kéo dài cái oán niệm này.
Gương mặt Hồ Vũ co rút lại, những đường gân xanh nổi lên bên thái dương như những con giun nhỏ bò dưới da. Hắn siết chặt tay, luồng nước âm xung quanh bỗng dao động mạnh, làm tà áo dài sẫm màu của hắn bay lên phần phật. Tiếng nước rít qua những khe đá đổ nát nghe như tiếng khóc than của những người chết trôi.
Khánh không để Hồ Vũ kịp phản ứng. Hắn rút nhanh một lá bùa giấy vàng chưa viết chữ từ trong túi ra, dứt khoát ốp thẳng lên mặt trước của chiếc kim bài đồng, che khuất hoàn toàn luồng ánh sáng vàng đục đang chiếu thẳng vào mắt Hồ Vũ.
Ngay lập tức, màn nước trước mặt họ chao đảo. Giọng nói trong trẻo của cái bóng Thảo Ly đang vang lên bỗng nhiên tắt ngấm, giống như một chiếc đĩa hát bị nhấc kim đột ngột. Cái bóng không còn mỉm cười, cũng không còn gọi tên Hồ Vũ nữa. Hình ảnh người đàn bà trên màn nước bỗng trở nên xám xịt, chỉ còn lại một động tác lặp đi lặp lại: hai tay đưa lên ôm chặt lấy cổ tay trái, đầu hơi cúi xuống, bả vai run lên bần bật.
Khánh chỉ vào hình ảnh nớ, giọng nói vang lên đanh thép:
- Nhìn đi. Khi ánh kim bài bị chặn, cái bóng chỉ còn làm đúng động tác đã mắc trong ký ức của ông: ôm cổ tay trái tại nơi thi hành án. Nó nằm trong ký ức của ông, chẳng phải ký ức riêng của cô ấy. Biên bản chỉ ghi vết thương cổ tay trái và việc nàng bị xử theo lệnh Ông Tâm; đừng lấy những hình cảnh do kim bài dựng ra làm lịch sử khác.
Hồ Vũ nhìn chằm chằm vào lá giấy vàng đang dán trên kim bài, hơi thở của hắn trở nên dồn dập. Nước sông xung quanh hắn bắt đầu sôi lên những bong bóng nhỏ màu xám đục. Hắn gạt mạnh tay Khánh ra, giật phắt lá bùa giấy vàng xuống. Ánh sáng vàng đục lại bùng lên, và cái bóng của Thảo Ly lập tức cử động trở lại, đôi môi mấp máy như muốn nói.
Khánh lùi lại một bước, hai tay khoanh trước ngực:
- Nếu ông vẫn nghĩ cô ấy có linh hồn độc lập, vậy thì ông quay lưng lại đi. Đừng nhìn cô ấy nữa.
Hồ Vũ nghiến răng, nhưng sự kiêu hãnh và chấp niệm ba trăm năm khiến hắn không thể từ chối lời thách thức của Khánh. Hắn chậm rãi quay lưng về phía màn nước, mặt hướng vào bóng tối sâu thẳm của gian điện.
Khánh đứng bên cạnh bệ đá, nhìn vào cái bóng của Thảo Ly rồi cất tiếng hỏi:
- Thảo Ly, năm đó trước khi chết, bàn tay phải của cô bị thương thế nào?
Cái bóng trên màn nước đứng im, đôi mắt trống rỗng không hề có tiêu cự. Nó không trả lời ngay. Nó đang đợi một tín hiệu, một luồng suy nghĩ từ phía người đàn ông đang đứng quay lưng lại kia.
Hồ Vũ đứng quay lưng lại, nghe câu hỏi của Khánh thì khóe miệng giật mạnh. Hắn buột miệng nói, giọng khàn đặc vì giận dữ:
- Tay phải nàng bị lính Thoải Phủ dùng xích sắt cào rách khi cố giật lại chiếc trâm ngọc. Vết thương sâu đến tận xương.
Ngay khi lời của Hồ Vũ vừa dứt, cái bóng trên màn nước bỗng nhiên cử động. Nó từ từ nhấc bàn tay phải lên, trên mu bàn tay lộ ra một vết cào dài, máu đỏ ảo ảnh chảy ra ròng rọc. Nó cất tiếng nói, giọng rè rè như tiếng gió lùa qua khe cửa:
- Tay phải... bị xích cào... đau lắm...
Khánh khẽ lắc đầu. Hắn cầm tờ biên bản xử tử lên rồi đọc to phần chữ Hán đã được dịch nghĩa. Hồ thị Thảo Ly, khi bị giải đi, dùng tay trái giật kiếm của lính canh để tự sát nhưng không thành. Lưỡi kiếm chém đứt gân cổ tay trái.' Vết thương thực sự nằm ở tay trái, đâu phải tay phải.
Hồ Vũ giật mình quay ngoắt lại.
Ngay khi mắt Hồ Vũ vừa nhìn thấy dòng chữ trên tờ giấy và tai hắn nghe rõ lời Khánh đọc, một hiện tượng kỳ dị xảy ra trên màn nước. Vết thương đầy máu trên bàn tay phải của cái bóng Thảo Ly bỗng nhiên biến mất không một dấu vết. Cùng lúc đó, trên cổ tay trái của nó nứt ra một đường rách sâu hoắm, máu ảo ảnh lại phun ra từ phía bên trái. Cái bóng từ từ hạ bàn tay phải xuống, chuyển sang ôm lấy cổ tay trái, gương mặt co giật để biểu thị sự đau đớn.
Khánh chỉ tay vào màn nước, giọng hắn lạnh tanh:
- Ông thấy chưa? Nó tự sửa đổi hình ảnh theo những gì ông vừa nghe thấy. Nếu cô ấy thực sự là một linh hồn có ký ức riêng, tại sao vết thương lại có thể nhảy từ tay này sang tay kia chỉ vì một lời tôi vừa đọc? Nó chỉ là một tấm gương phản chiếu lại những gì ông biết và những gì ông muốn tin mà thôi. Ông nghĩ ông đang giữ cô ấy, nhưng thực ra ông chỉ đang tự diễn trò một mình dưới đáy sông này.
Hồ Vũ nhìn chằm chằm vào cái bóng đang ôm cổ tay trái. Gương mặt hắn từ tái mét chuyển sang đỏ gay, rồi lại nhợt nhạt đi. Hắn bước tới, định giật lấy chiếc kim bài, nhưng Khánh đã nhanh hơn. Khánh đưa tay hứng lấy vài giọt nước sông Hương đang nhỏ giọt từ trần điện đá xuống, rồi nhỏ thẳng lên dấu máu khô đen sẫm ở mặt sau của chiếc kim bài đồng.
Một tiếng xèo nhỏ vang lên. Mỗi giọt nước sông chạm vào vết máu lập tức làm bùng lên một luồng khói xám nhạt. Trong làn khói nớ, những mảnh cảnh tượng của năm 1725 hiện ra như những bức tranh cắt cảnh.
Cảnh thứ nhất: Khoảng sân xử bên bờ nước dưới cơn mưa tầm tã, những người thi hành luật Thoải Phủ đứng thành vòng tròn.
Cảnh thứ hai: Thảo Ly bị giữ hai tay; cổ tay trái đã rách, máu thấm xuống nền đất ướt.
Cảnh thứ ba: Ông Tâm đọc lệnh xử. Hình cảnh vỡ đúng lúc Hồ Vũ bị ép quỳ, không hiện thêm một cái chết bằng dìm nước, đóng cọc hay chém đầu nào trái với hồ sơ.
Khánh chỉ vào những hình ảnh nớ, giọng hắn trầm xuống:
- Ông nhìn kỹ đi. Tất cả những mảnh cảnh này đều được nhìn từ một góc độ duy nhất: vị trí ông bị ép quỳ ngoài vòng thi hành án. Không có một mảnh nào từ mắt Thảo Ly. Phần kết cứ vỡ, bởi kim bài chỉ ghép được điều ông đã thấy, đã nhớ hoặc về sau tự lấp vào.
Hắn nhìn thẳng vào mắt Hồ Vũ:
- Ký ức này là của ông. Dấu máu cũ trên bài không đủ chứng minh thuộc về ai; cái chắc chắn là ông đã dùng dấu máu ấy, ký ức và chấp niệm của mình cùng sức kim bài để dựng bóng. Thảo Ly thật đã tan hoàn toàn từ năm 1725. Không còn một mảnh hồn nào của cô ấy ở đây.
Hồ Vũ gầm lên một tiếng đầy đau đớn. Hắn gạt mạnh tay Khánh ra, giật phắt chiếc kim bài Thoải Phủ khỏi bệ đá. Hắn không muốn nghe thêm bất kỳ lời nào nữa. Hắn dùng móng tay sắc nhọn tự rạch một đường dài trên lòng bàn tay trái của mình. Máu đen sẫm của vong quỷ chảy ra, nhầy nhụa và tanh nồng.
Hồ Vũ áp bàn tay đầy máu nớ lên mặt sau của kim bài, miết mạnh để máu tươi phủ kín vết máu khô cũ kỹ. Hắn vừa làm vừa lẩm bẩm như kẻ mất trí:
- Không phải... Nàng vẫn ở đây... Nàng đang đợi ta... Ta sẽ cho ngươi thấy nàng thực sự tồn tại...
Ngay khi máu của hắn chạm vào mặt đồng, chiếc kim bài rung lên dữ dội. Ánh sáng vàng đục chuyển sang màu đỏ sẫm như màu hoàng hôn trên phá Tam Giang. Cái bóng của Thảo Ly trên màn nước bỗng nhiên rõ nét đến lạ thường, từng sợi tóc, từng nếp gấp trên tà áo dài đều hiện lên rõ mồn một.
Cái bóng từ từ ngẩng đầu lên. Lần này, gương mặt nó không còn vẻ đau đớn nữa. Nó nhìn Hồ Vũ bằng ánh mắt tràn đầy sự dịu dàng, đôi môi mấp máy phát ra giọng nói ngọt ngào, câu nói mà Hồ Vũ đã hằng khao khát được nghe suốt ba trăm năm qua:
- Chàng đừng đi... Hãy ở lại đây với thiếp... Chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa...
Hồ Vũ nghe thấy câu nói nớ, gương mặt hắn giãn ra, một giọt nước mắt đen chảy dài trên má. Hắn quỳ sụp xuống bên bệ đá, hai tay nâng niu chiếc kim bài như nâng niu một báu vật vô giá. Hắn cười, nụ cười méo mó của một kẻ đã đánh mất tất cả nhưng vẫn cố bám víu vào một cọng rơm khô.
Khánh nhìn người đàn ông đang quỳ dưới chân mình. Hắn không cảm thấy căm ghét hay khinh bỉ kẻ trước mặt. Hắn chỉ thấy một nỗi bi thương vô hạn của một kẻ tự giam cầm mình trong một ngục tù do chính mình dựng lên.
Khánh bước lại gần, giọng hắn dịu đi nhưng vẫn vô cùng dứt khoát:
- Tôi không phủ nhận tình cảm của ông dành cho cô ấy. Ba trăm năm qua ông đau khổ là thật, ông nhớ thương cô ấy cũng là thật. Nhưng ông hãy nhìn lại cái bóng trước mặt ông đi. Nó chỉ biết nói những lời ông muốn nghe, chỉ biết sợ những gì ông sợ, và chỉ biết cầu xin theo đúng cái khuôn ông đã đặt ra cho nó.
Khánh chỉ vào cái bóng Thảo Ly đang mỉm cười cứng đờ trên màn nước đỏ.
- Thảo Ly của năm 1725 là một vũ nữ dám nổi loạn, dám giật kiếm tự sát để khỏi trở thành công cụ uy hiếp ông. Một người con gái mạnh mẽ như rứa, làm sao có thể là cái thứ chỉ biết đứng đây lặp đi lặp lại những lời cầu xin yếu đuối này? Ông đang sỉ nhục chính người ông yêu khi biến cô ấy thành một con rối không có linh hồn như thế này. Cô ấy không thể đưa ra một lựa chọn nào nằm ngoài những gì ông đã nghĩ ra trong đầu.
Hồ Vũ khựng lại. Câu nói của Khánh như một lưỡi dao bén nhọn đâm thẳng vào cái vỏ bọc mà hắn đã cố công xây dựng suốt ba thế kỷ. Hắn nhìn cái bóng, rồi lại nhìn bàn tay đầy máu của mình, ánh mắt hiện lên một sự hoang mang tột độ.
Khánh kéo nhẹ đường chỉ đỏ ở cán khánh, gọi Bồi tại tiệm:
- Mở đúng trang thử hồi sáng. Viết lại tên Thảo Ly. Chỉ tên đó thôi.
Ở Gia Hội, Bồi mở Vong Ký trắng vẫn nằm trên bàn, viết đúng 'Thảo Ly' bằng son. Qua khánh đồng, em báo từng dấu hiệu: trang không giữ chữ, không hiện lời hẹn, không có tiếng đáp. Khánh lặp lại kết quả cho Hồ Vũ nghe. Sổ trắng không hề ghi nhận cái tên ấy như tên của một vong còn tồn tại.
Cùng lúc đó, từ phía sau gian điện, Cửa Âm Hương vẫn đang mở rộng với luồng ánh sáng xanh xám lạnh lẽo. Nhưng không hề có một luồng gió âm nào thổi tới, không có một lực hút nào hướng về phía cái bóng của Thảo Ly. Cửa Âm Hương chỉ đón nhận những vong hồn thực sự còn tồn tại, còn cái bóng này hoàn toàn bị gạt ra ngoài, như một thứ rác rưởi không thuộc về cả cõi âm lẫn cõi dương.
- Ông thấy chưa?
Khánh nói, giọng hắn nghẹn lại
- Sổ không nhận tên cô ấy, Cửa cũng không đón cô ấy. Bởi vì cô ấy đã tan hoàn toàn từ năm 1725. Không có chuyện đầu thai trở lại, cũng không còn mảnh hồn mắc ở đây. Thứ ông đang giữ chỉ là pháp niệm do dấu máu cũ, ký ức của ông và sức kim bài tạo nên. Ông có xé rách cả dòng sông thì cái bóng nớ cũng không bao giờ thành Thảo Ly thật.
Hồ Vũ đột ngột ngẩng đầu lên. Đôi mắt đen kịt của hắn co rút lại thành hai điểm sáng nhỏ sắc lạnh. Hắn nhìn chiếc khánh nối về Vong Ký trắng ở Gia Hội với vẻ căm hận tột cùng, rồi quay sang nhìn cái bóng đang bắt đầu mờ nhạt đi trên màn nước.
- Câm miệng!
Hồ Vũ gầm lên, giọng hắn không còn là giọng người nữa mà dội nhiều lớp qua những tên bị giam dưới đáy sông
- Ngươi thì biết cái gì? Sổ của ngươi không nhận, Cửa không đón, là vì Cửa chưa mở đủ rộng! Sức mạnh của dòng sông này chưa đủ để tái tạo lại linh hồn cho nàng!
Hắn đứng bật dậy, lao về phía bệ đá xám nơi cuốn Vong Ký đen đang bị ghim chặt bởi chín chiếc đinh đồng cổ.
- Chỉ cần ta mở rộng Cửa Âm Hương hoàn toàn, chỉ cần ta dùng đủ chín nghìn chín trăm chín mươi chín cái tên đã ghi trong sổ để xé rách ranh giới giữa hai cõi, ta sẽ bắt ảo ảnh thành thật! Ta đã chuẩn bị ba trăm năm cho ngày hôm nay, không ai có thể cản được ta!
Hồ Vũ đưa hai tay lên, móng tay sắc nhọn cắm chặt vào gáy cuốn Vong Ký đen. Hắn dùng hết sức mạnh của một vong quỷ ba trăm năm, gầm lên một tiếng kinh thiên động địa.
Bốp! Bốp! Bốp!
Chín tiếng nổ khô khốc vang lên liên tiếp dưới lòng nước âm. Chín chiếc đinh đồng cổ ghim chặt cuốn Vong Ký đen vào bệ đá xám đồng loạt bật tung ra, bắn mạnh vào những cột đá xung quanh tạo thành những tia lửa xanh lét rồi chìm nghỉm xuống bùn sâu.
Không còn vật trấn yểm, cuốn Vong Ký đen lập tức bay lơ lững giữa khoảng không. Từng trang giấy màu đen tuyền tự động lật mở với tốc độ chóng mặt, phát ra những tiếng sột soạt ghê rợn như tiếng răng nghiến vào xương.
Trên mỗi trang giấy đen, hàng ngàn chữ viết bằng máu bắt đầu phát ra luồng ánh sáng đỏ rực như lửa. Chín nghìn chín trăm chín mươi chín cái tên đồng loạt hiện lên, lấp lánh một thứ ánh sáng ma quái.
Từ trong cuốn sổ đen, một luồng âm khí đen kịt, tanh nồng mùi bùn đất và xác chết trôi sông tuôn ra xối xả, nhuộm đen cả vùng nước xung quanh. Những bóng người mờ ảo vốn đang đứng im lịm trong các góc tối của gian điện chìm bỗng nhiên giật mạnh.
Những vong còn tồn tại đồng loạt quay ngoắt đầu lại, từ từ hướng về phía Cửa Âm Hương đang mở rộng ở phía sau. Xen giữa họ, nhiều dòng tên chỉ đỏ sáng trên trang mà không dựng nổi hình người: đó là dấu rỗng của những người đã tan, vẫn bị Hồ Vũ dùng để đủ con số ghi sổ. Một luồng lực hút vô hình bắt đầu kéo các vong có thật về phía vết rách.
Khánh cảm thấy vết bớt cá đỏ trên vai mình bỗng nhiên nóng rát như có người dí sắt nung vào da thịt. Hắn nhìn chằm chằm vào cuốn Vong Ký đen đang bay lơ lửng.
Trang cuối cùng của cuốn sổ đen đột ngột mở toang ra. Trên mặt giấy đen kịt nớ, con số '9.999' được viết bằng một thứ mực đỏ tươi như máu mới chảy, đang rịn ra từng giọt, chảy tràn xuống mép giấy.
Cùng lúc đó, hàng nghìn bóng người xung quanh điện chìm bỗng nhiên dừng lại. Họ không đi về phía Cửa nữa, mà đồng loạt xoay người, hướng thẳng những khuôn mặt không mắt không mũi về phía Khánh.
Từ những cái miệng đen ngòm của họ, một âm thanh đồng thanh vang lên, trầm đục và lạnh lẽo, dội thẳng vào màng nhĩ của Khánh:
- Nguyễn... Vĩnh... Khánh...