TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 243: Lời Của Một Cái Bóng

Những trang giấy đen thuộc các cụm đã kiểm chứng trôi lờ lững trên mặt đá xám, mực máu đã trả tên gặp nước sông liền hóa thành từng dòng nước trong rồi…

Nội dung chương

Những trang giấy đen thuộc các cụm đã kiểm chứng trôi lờ lững trên mặt đá xám, mực máu đã trả tên gặp nước sông liền hóa thành từng dòng nước trong rồi tan biến. Dưới đáy Âm Hương, dòng chảy tự nhiên bắt đầu luồn vào những kẽ đá đổ nát của điện chìm, cuốn đi lớp bùn nhão tích tụ hàng thế kỷ. Gáy Vong Ký đen vẫn ghim chặt trên bệ đá cổ giữa Cồn Hến; phần lớn trang và lưới chỉ chưa xử lý vẫn còn nguyên, còn ba sợi chỉ đen nối gáy sổ với chiếc kim bài bằng đồng căng như dây đàn.

Tiếng khánh đồng bên hông Khánh đột ngột rung lên một nhịp dài, theo sau là hai tiếng ngắn gọn gàng.

Keng. Keng. Keng.

Đó là tín hiệu từ tiệm Vong Ký ở Gia Hội. Dù ở sâu dưới lòng sông lạnh lẽo, âm thanh thanh mảnh ấy vẫn truyền qua lớp nước dày, dội vào tai Khánh rõ mồn một. Khánh nhắm mắt, cảm nhận độ rung của chiếc khánh đồng để đoán định tình hình trên bờ. Bồi đang ở tiệm, đôi tay nhỏ tuổi chắc chắn đang giữ chặt chiếc khánh đồng trên bàn thờ để làm mỏ neo định hướng cho hắn.

Từ phía bên kia sợi dây liên lạc vô hình, giọng nói của Bồi truyền qua dòng nước, nghe trầm đục nhưng vô cùng chuẩn xác:

- Eng Khánh ơi, anh Quang vừa tra xong cụm năm 1945. Có ba dấu tên không có tiếng vọng dưới sông: Nguyễn Văn Túc, Lê Thị Đào, Trần Văn Hợp. Đó chỉ là dấu rỗng, không có vong để nhận lại. Eng đánh dấu bỏ qua, đừng gọi thành người.

Khánh khẽ gật đầu dưới nước. Hắn mở mắt, nhìn vào những cái tên đang chập chờn trên trang giấy đen sát gáy sổ. Đúng như lời Bồi nói, khi tiếng khánh vang lên, những cái tên của người đã tan hoàn toàn không hề phát ra một chút ánh sáng nào. Chúng nằm im lìm, xám xịt và lạnh ngắt như những nét vẽ chết trên đá.

Bên cạnh Khánh, Quang đang ở trên tiệm lật nhanh tập gia phả chép tay cùng đống hồ sơ cũ thu thập được từ các lăng mộ. Giọng Quang đều đều truyền qua:

- Khánh, Phan Khanh vừa đối chiếu xong hòm vật neo số bảy trong kho. Chiếc vòng tay bằng đồng của Lê Thị Đào không có tiếng chủ đáp. Đừng tìm cách gọi tên họ. Đánh dấu đó là nét ghi đã mất chủ thể rồi chuyển sang cụm kế tiếp.

Khánh giữ chặt miếng đồng khắc chữ 'Tích' trong lòng bàn tay phải. Miếng đồng lạnh buốt, nhưng nó là thứ duy nhất giúp hắn giữ được sự tỉnh táo giữa dòng nước âm đang cuộn chảy. Hắn lách mũi đồng qua một mối chỉ đen khác, tránh xa ba cái tên xám xịt mà Quang vừa đọc. Đầu ngón tay hắn chạm vào một sợi chỉ đỏ nằm sâu dưới góc bìa.

Mỗi lần một cái tên có thật được tháo ra, chiếc kim bài bằng đồng trên ngực Hồ Vũ lại nguội đi một phần. Ánh sáng vàng đục phát ra từ nó bắt đầu chập chờn, lúc tỏ lúc mờ theo nhịp thở dồn dập của kẻ đứng đối diện.

Cùng với sự suy giảm sức mạnh của kim bài, bóng dáng người con gái đứng bên cạnh Hồ Vũ cũng trở nên bất ổn. Pháp niệm mang hình dáng Thảo Ly lúc này không còn giữ được vẻ rõ nét như ban đầu. Đường nét gương mặt nàng lúc thì trẻ trung, đầy đặn như trong ký ức của Hồ Vũ ba trăm năm trước, lúc lại nhạt nhòa, hóa thành những vệt nước lung linh màu vàng nhạt, để lộ khoảng không tối tăm phía sau.

Hồ Vũ ôm chặt lấy chiếc kim bài sát ngực, gương mặt hắn vặn vẹo vì đau đớn và giận dữ. Hắn nhìn cái bóng bên cạnh, giọng nói khản đặc vang lên dưới lòng sông:

- Thảo Ly... nàng nhìn xem. Cửa đã mở rồi. Chỉ một chút nữa thôi, ta sẽ đưa nàng qua đó. Nàng sẽ không phải chịu cảnh lạnh lẽo dưới lòng sông này nữa.

Cái bóng không hề quay đầu lại nhìn hắn. Nàng đứng im, hai tay chắp trước ngực, đôi mắt hướng thẳng về phía vết rách Âm Hương đang phát ra thứ ánh sáng xanh xám nhạt nhòa. Nàng lặp lại đúng tư thế cũ, môi khẽ máy động:

- Vũ anh... nước lạnh lắm. Em muốn về nhà.

Giọng nói của nàng đều đều, không có tông nhịp, giống như một tiếng vọng được ghi lại trên một tấm lá đồng cũ kỹ rồi phát đi phát lại. Khi những vong hồn được Khánh giải phóng đi ngang qua phía sau nàng để hướng về phía Cửa, cái bóng nớ hoàn toàn không có phản ứng. Nàng không hề tránh đường, cũng không hề đưa mắt nhìn họ. Một vong hồn người lính mặc áo vải thô đi sượt qua vai nàng, nhưng vạt áo của nàng không hề lay động, giống như hai thực thể tồn tại ở hai thế giới hoàn toàn khác biệt.

Khánh nhìn cảnh tượng đó, lòng dâng lên một nỗi chua xót xen lẫn quyết đoán. Hắn bước lên một bước, đứng giữa Hồ Vũ và cái bóng kia. Hắn giơ miếng đồng khắc chữ 'Tích' lên, đặt ngay trước tầm mắt của bóng Thảo Ly.

Miếng đồng nằm im dưới nước, những nét khắc tên 'Tích' hiện lên rõ ràng dưới ánh sáng vàng nhạt của kim bài. Nhưng đôi mắt của cái bóng vẫn nhìn xuyên qua miếng đồng, không hề có một chút tiêu cự nào. Nàng không hề chớp mắt, cũng không hề dịch chuyển hướng nhìn để tránh vật cản trước mặt.

- Hồ Vũ, ông nhìn cho kỹ đi.

Khánh nói, giọng hắn vang lên rành rọt qua làn nước

- Nàng không thấy miếng đồng này. Nàng cũng không thấy tôi, không thấy những vong hồn đang đi qua đây.

Hồ Vũ trừng mắt nhìn Khánh, tay siết chặt kim bài đến mức các đốt ngón tay kêu răng rắc:

- Ngươi câm miệng! Nàng chỉ đang sợ hãi. Nàng ở dưới nước quá lâu nên linh hồn chưa kịp tỉnh táo. Chỉ cần qua bên kia Cửa, nàng sẽ nhớ ra tất cả!

- Nó không nhớ ra được cái gì ngoài phần ông nhớ, bởi Thảo Ly chưa từng ở đây.

Khánh lắc đầu, tay trái hắn vươn ra, ngón tay cái miết mạnh lên góc dưới của chiếc kim bài bằng đồng đang treo trên ngực Hồ Vũ.

Nước sông Hương luồn qua kẽ tay Khánh, rửa sạch lớp bùn vàng mỏng bám trên bề mặt kim loại cổ, để lộ một vệt màu nâu sẫm, xù xì và khô khốc. Đó là một dấu máu đã khô từ hàng trăm năm trước, bám chặt vào thớ đồng của chiếc kim bài.

Ngay khi ngón tay Khánh chạm vào vết máu nớ, chiếc kim bài đột ngột rung lên bần bật.

Bóng Thảo Ly đứng bên cạnh bỗng nhiên giật mạnh một cái. Gương mặt nàng vỡ ra thành những bong bóng nước nhỏ rồi lập tức tụ lại, nhưng lần này giọng nói của nàng thay đổi. Giọng nói không còn vẻ dịu dàng, ngọt ngào như Hồ Vũ hằng mong đợi, mà trở nên khản đặc, mang theo tiếng thở dốc và sự kinh hoàng của một người đang hấp hối.

- Vũ anh... đừng nhìn... đừng nhìn họ làm thế với em...

Mỗi lần ngón tay Hồ Vũ siết chặt vào chiếc kim bài vì tức giận, nhịp thở của hắn dồn dập lên, thì giọng cái bóng cũng dập dồn theo đúng nhịp độ đó. Dấu máu không cất giữ một ý thức hay tiếng nói riêng; kim bài đang dùng nó làm dấu kích phát để tái dựng âm thanh từ ký ức và nỗi đau của Hồ Vũ.

Khánh nhìn thẳng vào mắt Hồ Vũ, giọng hắn trầm xuống:

- Dấu máu cũ này không cho biết chắc là máu của ai. Nhưng cơ chế thì rõ: ông đã dùng dấu máu, ký ức và chấp niệm của chính mình cùng sức kim bài để dựng lên cái bóng này. Ông tự lừa rằng nàng vẫn chờ dưới đáy sông. Nhưng ông biết rõ hơn ai hết, Thảo Ly thật đã tan hoàn toàn từ năm 1725 rồi.

Từ trong chiếc kim bài, dưới sức ép của nước sông Hương và miếng đồng 'Tích', một luồng sáng đỏ sậm như màu máu cũ đột ngột thoát ra. Luồng sáng nớ không bay về phía Cửa Âm Hương, mà tụ lại thành một bức màn ký ức mờ ảo ngay giữa khoảng không dưới nước.

Đó là cảnh tượng của một ngày mưa tầm tã tại Phú Xuân năm 1725.

Trong đoạn ký ức nớ, Thảo Ly đứng giữa khoảng sân xử bên bờ nước, hai tay bị giữ, cổ tay trái rách và thấm máu. Nàng nhìn về phía người đàn ông đang bị ép quỳ ngoài vòng người - Hồ Vũ thời trẻ. Hình cảnh chỉ mang góc nhìn của hắn, chẳng phải ký ức từ phía nàng.

- Vũ anh...

Giọng cô gái vang lên giữa tiếng mưa rơi tầm tã

- Đừng tìm cách cứu em nữa. Mạng của em đến đây là hết rồi. Anh phải sống, phải giữ lấy cái danh phận ở Thoải Phủ. Đừng biến cái chết của em thành sợi dây xích buộc chân anh... cũng đừng bắt những người khác phải gánh chịu nỗi đau này. Buông đi anh...

Đoạn ký ức nớ kết thúc đột ngột khi Ông Tâm đọc xong lệnh và Hồ Vũ vùng lên giữa vòng tay đang ghì chặt hắn. Phần thi hành án không hiện thành một cảnh khác ngoài hồ sơ; ký ức dừng đúng nơi hắn không chịu nhìn tiếp. Suốt ba trăm năm, hắn vùi lời từ biệt này, chỉ giữ một Thảo Ly luôn gọi tên và cầu cứu để có lý do tiếp tục hận thù, tiếp tục điên cuồng mở Cửa.

Bóng Thảo Ly đứng trước mặt hai người lúc này từ từ quay đầu lại. Lần đầu tiên sau ba trăm năm, đôi mắt không có tiêu cự của nàng nhìn thẳng vào gương mặt vặn vẹo của Hồ Vũ. Nàng không nói câu 'Em muốn về nhà' nữa. Bằng giọng do ký ức Hồ Vũ tái dựng qua kim bài, cái bóng lặp lại lời dặn đã bị hắn chôn giấu. Đó không phải thông điệp mới hay ý chí còn sống của nàng:

- Anh phải sống... đừng biến cái chết của em thành sợi dây xích... Buông đi anh...

Hồ Vũ đứng chết lặng. Hai bàn tay hắn run rẩy, chiếc kim bài bằng đồng suýt nữa tuột khỏi những ngón tay đầy móng vuốt đen kịt. Hắn nhìn cái bóng trước mặt, đôi môi xám ngoét mấp máy nhưng không phát ra được thành tiếng. Hắn đang nghe lại phần ký ức của chính mình từ cái bóng do hắn nuôi dưỡng.

Khánh đứng im lặng bên cạnh. Hắn không gọi cái bóng trước mặt là vong hồn của Thảo Ly. Đây chỉ là lời Hồ Vũ từng nghe, bị chính hắn chôn trong ký ức rồi được kim bài dựng lại từ dấu máu cũ, chứ không phải lời từ biệt mới vượt qua ba thế kỷ. Thảo Ly thật đã tan hoàn toàn từ lâu.

Nhưng Hồ Vũ không dễ dàng buông bỏ như vậy. Sau vài giây bàng hoàng, đôi mắt hắn lại vằn lên những tia máu đỏ. Hắn gầm lên một tiếng, hai tay chụp lấy chiếc kim bài, ép chặt nó vào ngực như muốn nhét cái bóng nớ ngược trở lại vào trong lòng mình.

- Không! Ngươi gạt ta! Đây không phải là lời của nàng! Nàng muốn sống, nàng muốn ở bên ta! Nếu nàng đã tan, tại sao cái bóng này vẫn còn ở đây? Tại sao ta vẫn nghe thấy giọng của nàng? Chỉ cần ta giữ được cuốn sổ này, giữ được chiếc kim bài này, nàng sẽ không bao giờ biến mất!

Ba sợi chỉ đen nối từ kim bài sang gáy cuốn Vong Ký đen đột ngột siết mạnh. Chúng căng ra đến mức phát ra những tiếng *bựt bựt* khô khốc dưới nước. Sức kéo của ba sợi chỉ đen khiến gáy cuốn sổ đen lún sâu hơn vào bệ đá cổ, làm những vết nứt trên nền đá dưới chân Khánh rộng thêm vài phân. Nước từ vết rách Âm Hương bắt đầu phun ra mạnh hơn, mang theo mùi bùn non và mùi tanh nồng của đáy sông lụt.

Khánh cúi xuống, nhìn chăm chú vào gáy cuốn Vong Ký đen. Hắn nhận ra một điểm bất thường.

Thông thường, khi một cụm vong còn tồn tại được trả đúng tên, vật neo và lời hẹn, mối chỉ đỏ tương ứng mới tuột ra. Nhưng ba sợi chỉ đen này không nối với bất kỳ mục nào trong số 9.999 tên đã ghi, kể cả những dấu rỗng. Chúng chạy dọc theo gáy sổ, chui qua lớp bìa da trâu cũ kỹ và cắm sâu vào mặt trong của gáy sổ.

Khánh dùng đầu ngón tay đầy máu của mình lật ngược tấm bìa trong của cuốn Vong Ký đen lên.

Dưới lớp bìa da trâu ẩm mục, ngâm nước lâu ngày đến mức mủn ra như đất sét, hiện ra một khoảng trống nhỏ không được đánh số. Ở đó không có những sợi chỉ đỏ đan chéo, cũng không có những cái tên viết bằng mực máu của các vong hồn. Chỉ có hai chữ cổ được khắc sâu vào thớ da, nét chữ thô kệch nhưng vô cùng sắc sảo.

Hai chữ nớ không viết bằng mực đỏ, mà được viết bằng một thứ mực đen đặc, rỉ ra từng giọt đen ngòm như máu độc của loài thủy quái.

Khánh nheo mắt nhìn kỹ hai chữ cổ ấy dưới ánh sáng chập chờn của kim bài. Đó là hai chữ:

'Hồ Vũ'.

Tên thật của hắn. Kẻ đã tạo ra cuốn sổ này, kẻ đã điên cuồng gom nhặt tên tuổi của người chết suốt ba trăm năm qua, lại tự ghi tên mình vào mặt trong của bìa sổ.

Khánh đứng thẳng người dậy, nhìn Hồ Vũ với ánh mắt kinh ngạc. Hắn hiểu ra tại sao cuốn Vong Ký đen này lại có sức mạnh giam giữ hàng ngàn vong hồn mà không bị dòng nước âm của sông Hương phá hủy suốt chừng ấy năm.

Cuốn sổ này không chỉ dùng để giam giữ người khác. Nó được xỏ chỉ, được giữ vững và hoạt động bằng chính linh hồn và danh tính của người tạo ra nó. Hồ Vũ đã tự dùng tên của mình làm nút chủ sổ, biến bản thân thành cái mỏ neo lớn nhất để giữ cho cuốn sổ đen tồn tại qua ba thế kỷ.

Tiếng khánh đồng từ tiệm lại vang lên, lần này dồn dập và gấp gáp hơn. Giọng Bồi truyền xuống, đầy lo lắng:

- Eng Khánh ơi! Trên sổ trắng xuất hiện một vệt mực đen lớn lắm! Nó đang lan ra từ mép sổ, che mất tên của những người vừa được tháo! Anh Quang nói có một cái tên chủ đang giữ toàn bộ cuốn sổ đen lại, nếu không tháo được cái tên ni, tất cả những vong hồn vừa được giải phóng sẽ bị hút ngược trở lại khi Cửa khép đó eng!

Khánh nhìn xuống hai chữ 'Hồ Vũ' đang rỉ mực đen dưới bìa sổ. Sợi chỉ đen cuối cùng nối từ hai chữ này chạy thẳng qua lớp nước, quấn chặt lấy lòng bàn tay đang giữ kim bài của Hồ Vũ. Vết mực đen từ chữ nớ bắt đầu lan rộng ra, nhuộm đen cả một vùng nước xung quanh bệ đá cổ.

Chương khác

Xem thêm