TÔI MỞ TIỆM CẦM ĐỒ CHO MA (VONG KÝ - SÔNG HƯƠNG) - Chương 244: Người Tháo Tên Mình
Vết mực đen rỉ ra từ hai chữ Hồ Vũ dưới bìa da trâu đột ngột chuyển hướng, nó không loang ra nước mà bò ngược lên ngón tay Khánh như những con đỉa đói.…
Nội dung chương
Vết mực đen rỉ ra từ hai chữ Hồ Vũ dưới bìa da trâu đột ngột chuyển hướng, nó không loang ra nước mà bò ngược lên ngón tay Khánh như những con đỉa đói. Khánh giật nảy mình, theo phản xạ định rụt tay lại, nhưng luồng nước âm xung quanh bệ đá cổ bỗng chốc đặc quánh như hồ dán, giữ chặt lấy cổ tay hắn. Từ dưới lòng đất đá nứt nẻ của Âm Hương, những sợi chỉ đen li ti bò lên, quấn lấy mắt cá chân hắn rồi kéo căng ra.
Khánh cắn răng chịu đựng cái lạnh buốt thấu xương đang chạy dọc từ bàn chân lên đến đỉnh đầu. Hắn thò tay vào túi áo ngực, rút ra một lá bùa giấy vàng đã thấm máu từ vết cắt ở cổ tay. Nước sông Hương dưới tầng âm này làm giấy bùa mềm nhũn, nhưng vết máu đỏ tươi vẫn giữ nguyên hình thù chữ niêm. Khánh áp mạnh lá bùa vào sợi chỉ đen lớn nhất đang nối từ chữ 'Hồ Vũ' dưới bìa sổ sang lòng bàn tay của đối phương.
Hắn muốn dùng Hương Thuật để cắt đứt mối liên kết này.
Ngay khi giấy vàng chạm vào sợi chỉ đen, một luồng điện lạnh buốt chạy xộc thẳng vào bả vai Khánh. Vết bớt hình cá đỏ dưới lớp áo rách của hắn đột ngột nóng rát như có ai dí một thanh sắt nung đỏ vào da thịt. Khánh hít vào một hơi lạnh, đầu gối khuỵu xuống nền đá. Qua lớp áo mỏng, hắn cảm nhận rõ ràng rìa của vết bớt cá đỏ đang nhích thêm một đoạn ngắn về phía xương ức, mang theo cảm giác nhói buốt như kim châm.
Khánh vội vàng buông lá bùa ra. Lá bùa vàng lập tức bị nước âm xé rách thành từng mảnh vụn rồi tan biến.
Hắn đứng thở dốc, mồ hôi lạnh túa ra hòa vào nước sông. Hắn hiểu rồi. Cái nút chủ sổ này được thiết lập bằng một thứ giao ước chiếm hữu cực kỳ tàn độc. Nếu hắn dùng ngoại lực để cưỡng ép chặt đứt sợi chỉ đen kia, toàn bộ oán khí và quyền sở hữu cuốn Vong Ký đen sẽ lập tức chuyển sang người ra tay. Vết bớt cá đỏ trên vai hắn chính là cái giá phải trả. Nếu hắn cố tình cắt, hắn sẽ thế chỗ Hồ Vũ, trở thành kẻ bị xích vào gáy cuốn sổ đen này suốt đời suốt kiếp.
Hồ Vũ nhìn thấy Khánh đau đớn quỳ sụp xuống, đôi mắt đỏ ngầu của hắn hiện lên một tia giễu cợt đầy cay đắng. Hắn đứng trên bệ đá cổ, hai tay vẫn ôm chặt chiếc kim bài bằng đồng vào ngực, cái bóng mờ nhạt mang hình Thảo Ly đứng yên sau lưng hắn như một bức tượng không có thần thái.
- Ngươi thấy chưa, Tích?
Giọng Hồ Vũ vang lên, đục ngầu và khàn đặc dưới lòng nước âm
- Cuốn sổ này là ta, ta là cuốn sổ này. Ba trăm năm qua, ta đã dùng chính linh hồn mình để giữ cho nó không bị dòng nước sông Hương này mài mòn. Ngươi muốn cứu những vong hồn dưới sông, ngươi muốn tích đức để giữ cái xác kia cho bản thân, nhưng ngươi không thể tự tay phá hủy nó.
Hồ Vũ tiến lên một bước, chiếc kim bài bằng đồng trong tay hắn phát ra những luồng sáng vàng nhạt chập chờn, cố xua đi bóng tối đang bao trùm lấy bệ đá. Hắn nhìn Khánh, giọng nói đột ngột chuyển sang tông điệu dụ dỗ:
- Ta đưa ngươi chiếc kim bài này. Ta trao cho ngươi quyền giữ lấy bóng hình của Thảo Ly. Ngươi đang cai quản tiệm Vong Ký, ngươi có cuốn sổ trắng kia. Chỉ cần ngươi mở sổ trắng ra, viết tên Thảo Ly vào đó. Dùng sinh mệnh của ngươi, dùng cái tiệm của ông già ngươi để làm mỏ neo giữ cho nàng tồn tại ở cõi dương. Đổi lại, ta sẽ để ngươi mang cuốn sổ đen này đi, ta sẽ không tranh đoạt với ngươi nữa. Được không?
Khánh nhìn chiếc kim bài bằng đồng đang run rẩy trong tay Hồ Vũ, rồi nhìn sang cái bóng mờ ảo đứng phía sau. Cái bóng ấy có vóc dáng của một thiếu nữ, có mái tóc dài xõa xuống vai, nhưng khuôn mặt thì trống rỗng, không có lấy một nét biểu cảm. Đó chỉ là một cái vỏ được dệt bằng dấu máu cũ, sức kim bài và những ký ức chắp vá của Hồ Vũ, hoàn toàn không có hơi ấm của một linh hồn thực sự.
Khánh vịn tay vào bệ đá, từ từ đứng thẳng người dậy. Hắn đặt một bàn tay lên chiếc khánh bên hông. Qua đường chỉ đỏ, Bồi mở Vong Ký trắng trên bàn tiệm Gia Hội và đọc cho hắn nghe quy luật của sổ: tên chỉ phai khi lời hẹn hoàn tất, không có chỉ xuyên tên để giữ quyền sở hữu. Khánh nhắc lại từng chữ cho Hồ Vũ. Vong Ký trắng vẫn ở trên bờ, không rời tay Bồi.
Còn cuốn Vong Ký đen của Hồ Vũ thì ngược lại. Lớp bìa da trâu ẩm mục của nó bốc lên mùi bùn non và mùi tanh nồng của máu cũ. Từng trang giấy đen dày đặc chữ được găm chặt bằng những sợi chỉ đen thô bạo, đâm xuyên qua thớ giấy như những chiếc khuyên sắt xỏ qua mũi trâu để kéo đi. Đó không phải là nơi ghi nhận lời hẹn, đó là một nhà tù giam giữ danh tính.
- Tui không viết.
Khánh nói, giọng hắn vang lên rành rọt dưới nước:
- Sổ trắng của tiệm Vong Ký chưa bao giờ dùng để kéo dài một cái bóng giả tạo. Thảo Ly thật đã tan biến từ năm 1725 rồi. Ông giữ cái kim bài này ba trăm năm, thực chất là ông đang tự giam mình trong cái đêm trên bến sông Phú Xuân năm đó. Ông không chấp nhận sự thật là cô ấy đã đi, nên ông mới bắt cả ngàn người dưới sông này phải chìm nổi theo cái ảo tưởng của ông.
Hồ Vũ gầm lên một tiếng tức giận, luồng âm khí từ người hắn phát ra làm nước sông xung quanh nổi lên những bong bóng lớn:
- Ngươi thì biết cái gì? Nàng là tất cả những gì ta có! Nếu không có nàng, ba trăm năm qua ta tồn tại dưới đáy sông này để làm gì?
*Keng... keng... keng...*
Tiếng khánh đồng từ tiệm Vong Ký ở Gia Hội đột ngột vang lên, cắt ngang lời gầm thét của Hồ Vũ. Tiếng khánh lần này không gõ theo nhịp tháo chỉ thông thường, mà là ba tiếng dồn dập, tiếp theo là một quãng lặng dài, rồi lại thêm một tiếng trầm đục.
Giọng của Bồi truyền xuống qua âm giác, nghe nhỏ xíu và rè rè như tiếng gió lùa qua khe cửa, nhưng từng từ từng chữ lại vô cùng rõ ràng:
- Eng Khánh ơi... Con nghe thấy rồi. Có một tiếng nước chảy khác hẳn, nó không nằm trong chín nghìn chín trăm chín mươi chín mục tên của sổ. Tiếng nước nớ phát ra từ ngay chỗ cái tên dưới bìa cuốn sổ đen của ông kia. Anh Quang nói cái tên nớ tự khóa xích vào gáy sổ rồi. Chính kẻ mang tên đó mới tự tháo được sợi chỉ cuối cùng. Kẻ khác đụng vào sẽ bị xích thế mạng đó eng! Mau bảo ông ấy tự rút tên đi eng!
Khánh nhìn Hồ Vũ, ánh mắt hắn không còn sự giận dữ, chỉ còn lại một sự mệt mỏi sâu sắc:
- Ông nghe thấy tiếng khánh rồi đó. Chỉ có ông mới tự tháo được tên của mình ra khỏi cuốn sổ này thôi. Hồ Vũ, ông nhìn cái bóng sau lưng ông đi. Ông có chắc là ông đang giữ cô ấy, hay ông đang tự giam cầm chính mình trong cái lồng do ông tự tạo ra?
Hồ Vũ nhìn Khánh, rồi từ từ quay đầu lại nhìn cái bóng đứng sau lưng. Hắn đưa bàn tay run rẩy lên, định chạm vào gò má của cái bóng. Nhưng bàn tay hắn chỉ đi xuyên qua làn sương mù màu xám đục, không chạm vào được bất kỳ thứ gì có thực.
- Thảo Ly...
Hồ Vũ thì thầm, giọng hắn lần đầu tiên lộ ra vẻ yếu đuối của một vong hồn đã quá mỏi mệt sau ba thế kỷ chìm nổi.
- Thử buông tay ra một nhịp khánh đi.
Khánh nói khẽ:
- Để xem cô ấy có thực sự ở đó không.
Hồ Vũ im lặng rất lâu. Những sợi chỉ đen xung quanh bệ đá vẫn đang căng ra dưới sức hút của Cửa Âm Hương sắp khép. Cuối cùng, hắn từ từ nới lỏng những ngón tay đang bấu chặt lấy chiếc kim bài bằng đồng. Hắn đặt chiếc kim bài xuống mặt bệ đá cổ, hai tay buông thõng bên sườn.
Ngay khi lòng bàn tay Hồ Vũ vừa rời khỏi mặt đồng của kim bài, cái bóng mang hình Thảo Ly lập tức rung động dữ dội.
Làn sương xám tạo nên hình hài nàng bắt đầu loang lổ. Khuôn mặt thanh tú với đôi mắt buồn mà Hồ Vũ hằng ghi nhớ trong ký ức lập tức nhòa đi, những đường nét mắt, mũi, miệng tan vào nhau thành một màu xám đục ngầu của nước sông lụt. Tiếng hát khe khẽ, nhạt nhòa vẫn thường phát ra từ cái bóng ấy hoàn toàn im bặt. Không có một lời từ biệt, không có một ánh nhìn luyến tiếc. Cái bóng chỉ đơn giản là tan rã ra, trở lại thành những hạt bụi nước vô tri vô giác dưới đáy sông.
Hồ Vũ hoảng hốt, hắn lao tới chụp lấy chiếc kim bài bằng đồng, truyền âm lực vào đó. Cái bóng lại tụ lại từ những hạt bụi nước, nhưng lần này nó mờ nhạt đến mức chỉ còn là một vệt sáng xám ngoét, không còn hình thù rõ ràng của một con người nữa.
Hắn đứng ngây người nhìn vệt sáng ấy. Sự thật hiển hiện trước mắt hắn, tàn nhẫn và lạnh lùng hơn bất kỳ loại Hương Thuật nào.
Cái bóng này chưa bao giờ là Thảo Ly. Nó chỉ là một bức tranh vẽ bằng âm lực của hắn, được chiếu lên tấm màn sương mù của sông Hương. Khi hắn ngừng cấp lực, bức tranh lập tức biến mất. Thảo Ly thật đã tan biến từ ba trăm năm trước, không còn một mảnh hồn nào sót lại dưới cõi âm này. Hắn đã tự lừa dối bản thân suốt chừng ấy năm, dùng sinh mạng của hàng ngàn vong hồn khác để nuôi dưỡng một ảo ảnh không có thực.
Hồ Vũ nhìn chiếc kim bài trong tay, rồi nhìn xuống hai chữ 'Hồ Vũ' được viết bằng thứ mực đen đặc dưới bìa cuốn Vong Ký đen.
Lần đầu tiên sau ba trăm một năm, hắn không tự gọi mình là phó chưởng môn Thoải Phủ, cũng không tự xưng là Âm Vũ tôn quý dưới đáy sông Hương. Hắn nhìn vào hai chữ cổ thô kệch kia, giọng nói nhỏ hẳn đi:
- Ta... là Hồ Vũ.
Hắn cúi xuống, đưa bàn tay không còn móng vuốt chạm vào sợi chỉ đen đang găm sâu vào thớ da trâu dưới bìa sổ. Sợi chỉ đen ấy nối trực tiếp với linh hồn hắn, là cái neo cuối cùng giữ cho cuốn Vong Ký đen tồn tại.
Hồ Vũ nghiến răng, dùng những ngón tay khẳng khiu của mình cầm lấy sợi chỉ đen, rồi từ từ kéo mạnh.
*Bựt... bựt...*
Tiếng chỉ đứt vang lên dưới nước, nghe khô khốc và sắc nhọn như tiếng tóc bị đốt cháy. Mỗi phân chỉ đen được rút ra khỏi bìa sổ, cơ thể của Hồ Vũ lại nhạt đi một phần. Những vảy đen kịt, những luồng âm khí bẩn thỉu bao quanh người hắn bấy lâu nay lập tức bong ra, tan rã vào dòng nước chảy xiết.
Cùng lúc đó, các lệnh cưỡng ép trên những trang giấy đen chưa được tháo của cuốn sổ đồng loạt tắt ngấm. Những sợi chỉ đen đang xỏ xuyên qua tên của các vong hồn khác bỗng chốc trùng xuống, mất đi thứ ánh sáng đen ngòm tà dị.
Hồ Vũ dùng hết sức lực cuối cùng, rút phắt đoạn chỉ cuối cùng ra khỏi bìa sổ.
Hắn đặt chiếc kim bài bằng đồng xuống bên cạnh cuốn Vong Ký đen. Lần này, hắn không cầm lại nó nữa. Hắn cũng không truyền âm lực, không đọc bất kỳ câu chú nào để giữ cái bóng kia lại. Hắn chỉ đứng đó, nhìn vệt sáng xám mang hình Thảo Ly từ từ nhạt đi.
Trước khi hoàn toàn tan vào dòng nước âm, cái bóng ấy hiện lên nụ cười Hồ Vũ vẫn giữ trong ký ức về Thảo Ly. Không phải một đêm trên ghe hay một lời mới từ nàng; chỉ là hình ảnh cuối cùng hắn tự cho phép mình nhìn lại. Rồi vệt sáng tan ra thành nước không chữ, hòa vào dòng sông Hương đang cuộn chảy về phía Cửa Âm Hương.
Nàng không bước qua Cửa, nàng cũng không để lại tên trong cuốn sổ nào. Nàng đã tan biến đúng theo quy luật của trời đất từ ba trăm năm trước, và giờ đây, cái bóng của nàng cũng được trả tự do khỏi chấp niệm của hắn.
Hồ Vũ nhìn Vong Ký đen đã mất đi nút chủ. Lớp da trâu ở gáy sổ bắt đầu mủn ra thành những mảnh vụn đen ngòm, trôi lập lờ dưới nước. Hắn dùng hai tay nâng phần gáy cùng các trang còn giữ tên, đẩy về phía Khánh.
- Trả lại cho ngươi.
Hồ Vũ nói, giọng hắn giờ đây nhẹ bẫng, không còn chút âm lực nào:
- Tên của họ nằm trong đó. Ta đã tháo nút của ta rồi. Phần còn lại là việc của tiệm Vong Ký các ngươi.
Hắn không xin Khánh tha thứ cho những việc hắn đã làm, và hắn cũng biết rõ mình không có quyền được tha thứ. Ba trăm năm qua, số vong hồn bị hắn giam cầm, số người sống bị hắn hại chết không thể đếm xuể. Nghiệp quả ấy quá nặng, không một lời xin lỗi nào có thể rửa sạch.
Khánh đưa hai tay đón lấy phần sổ còn giữ tên. Hắn không nói lời xóa tội cho Hồ Vũ, cũng không buông lời sỉ vả. Hắn chỉ gật đầu nhẹ một cái rồi kéo phần gáy về phía mình để tiếp tục trả tên.
Mất đi danh hiệu Âm Vũ và quyền chủ sổ, Hồ Vũ giờ đây chỉ còn là một vong hồn bình thường. Hình thể hắn mờ nhạt, lộ ra bộ quần áo vải thô của một người dân Phú Xuân từ thế kỷ trước. Hắn nhìn về phía Cửa Âm Hương đang phát ra luồng sáng xanh xám ở phía xa. Cửa vẫn đang mở, nhưng hắn biết mình chưa được sửa soạn để đi qua đó. Oán nghiệp của hắn còn quá sâu, hắn chưa thể thanh thản bước sang thế giới bên kia.
Hồ Vũ không đi về phía Cửa. Hắn tự lùi vào vùng nước sâu của Âm Hương, nơi dòng tự nhiên nhận một vong chưa được sửa soạn và tách hắn khỏi vết rách. Nút chiếm hữu đã tháo, kim bài đã buông, quyền lực Âm Vũ không còn; hắn không được tha thứ, không qua Cửa và cũng không còn khả năng quay lại điều khiển sổ hay đe dọa cõi người.
Ngay khi thân ảnh của Hồ Vũ biến mất vào bóng tối của đáy sông, cuốn Vong Ký đen trong tay Khánh đột ngột rung lên dữ dội.
Không còn nút chủ sổ giữ lại, toàn bộ các trang giấy đen của cuốn sổ lập tức tự động lật mở liên tục dưới nước. Hàng trăm trang giấy đen dựng đứng lên xung quanh Khánh như những bức tường bia mộ cổ, tạo thành một vòng tròn lớn bao lấy bệ đá. Những cái tên viết bằng mực máu trên các trang giấy bắt đầu phát ra những tiếng kêu khóc, tiếng gọi nhau lao xao dưới đáy nước.
Các sợi chỉ mất lệnh chủ nhưng không tự giải. Chúng trùng xuống, để lộ rõ từng cụm tên, vật neo và lời hẹn chưa xử lý; dòng nước ngày cuối kéo cả những cụm ấy về phía vết rách. Những vong còn tồn tại trong các cụm chao đảo theo lực hút, còn dấu rỗng chỉ loang mực trên trang. Không cụm nào được coi là đã giải nếu Bồi, Quang và Phan Khanh chưa đối chiếu đủ ba phần.
*Keng! Keng! Keng! Keng!*
Tiếng khánh đồng từ tiệm Vong Ký dội xuống dồn dập, liên hồi như tiếng chuông báo bão. Giọng Bồi vang lên thất thanh qua làn nước âm, tiếng em run rẩy đến mức gần như khóc nghẹn:
- Eng Khánh ơi! Mau lên eng! Trời sáng rõ rồi! Hôm nay là ngày cuối cùng Cửa mở! Các cụm còn tiếng đáp phải được trả trước khi Cửa khép, không là họ sẽ mắc trong vết rách đó eng!
Khánh nhìn xung quanh. Hàng ngàn dấu tên trên những trang giấy đen đang dựng đứng quanh hắn bắt đầu nhạt dần dưới sức hút của dòng nước ngày cuối. Hắn siết chiếc khánh nối về Vong Ký trắng trong tay Bồi, tay kia nắm chặt gáy sổ đen đang rã từng mảnh, chuẩn bị cho cuộc chạy đua cuối cùng với thời gian.