Tống Zong Zi - Chương 3: Tiếng gọi trong tai nghe
Căn phòng học tầng ba của trường đại học ở Chương Hóa ngập trong thứ ánh sáng xám xịt của một ngày mưa không dứt. Tiếng giảng bài của giáo sư dạy môn Lý…
Nội dung chương
Căn phòng học tầng ba của trường đại học ở Chương Hóa ngập trong thứ ánh sáng xám xịt của một ngày mưa không dứt. Tiếng giảng bài của giáo sư dạy môn Lý luận Truyền thông đều đều vang lên từ bục giảng, chốc chốc lại bị lấn át bởi tiếng ù ù của hệ thống điều hòa tổng đã cũ.
Linh ngồi ở dãy bàn cuối, hai tay ôm lấy cốc trà sữa đã tan hết đá từ lúc nào. Lớp nước nhạt nhẽo ngưng tụ bên ngoài vỏ nhựa chảy thành dòng, thấm vào mặt bàn gỗ ép đã bong tróc. Đầu óc cô trống rỗng, hai mắt cay xè vì cả đêm qua không thể chợp mắt. Mỗi lần nhắm mắt lại, cô lại thấy bóng người treo ngược từ mái hiên đối diện và tiếng thì thầm bằng tiếng Việt sát bên tai mình.
Linh mở điện thoại. Thiết bị đã được cắm sạc ở thư viện sáng nay, dung lượng pin đã đầy. Nhưng file video đen ngòm mang tên 0709 vẫn nằm im lìm trong bộ nhớ máy như một vết chàm. Cô cắm sợi dây tai nghe vào máy, áp hai đầu mút cao su vào tai, rồi ngập ngừng chạm nhẹ ngón tay lên màn hình để phát file.
Ban đầu chỉ là những tiếng rè rè của sóng điện từ bị nhiễu. Tiếp đó, tiếng quét sàn sạt của cây chổi tre trên mặt đường nhựa ướt nước hiện lên, rõ đến mức Linh có cảm giác như mặt đường đang cọ xát ngay dưới lòng bàn chân mình. Tiếng khánh đồng vang lên, từng tiếng khô khốc, lạnh lẽo, cách một khoảng thời gian lại gõ một nhịp. Rồi tiếng kèn tiều u uất cất lên, kéo dài như một tiếng thở dài của người sắp tắt thở.
Linh nín thở, ngón tay siết chặt lấy cạnh bàn. Cô chờ đợi âm thanh tiếp theo.
Và rồi, từ trong lớp đệm âm thanh hỗn tạp của đám rước đêm qua, giọng nói ấy lại xuất hiện. Nó không giống như phát ra từ màng loa tai nghe giá rẻ, mà như có một luồng hơi ẩm lạnh lẽo thổi trực tiếp vào tai cô, len lỏi qua từng sợi tóc rồi bám chặt lấy gáy cô.
Linh ơi, cứu tao.
Linh giật phắt tai nghe ra khỏi tai, suýt nữa làm đổ cốc nước trên bàn. Chiếc ghế gỗ dưới chân cô dịch chuyển đột ngột, tạo ra một tiếng rít chói tai trên sàn đá mài.
Một vài sinh viên ở hàng ghế phía trên quay lại nhìn cô đầy khó chịu. Giáo sư trên bục giảng dừng lại một giây, đưa mắt nhìn xuống góc lớp rồi lại tiếp tục bài giảng về cấu trúc thông điệp truyền thông. Linh cúi gầm mặt, tim đập loạn xạ trong lồng ngực, trán lấm tấm mồ hôi dù nhiệt độ trong phòng học đang rất lạnh. Cô vội vàng cuộn sợi dây tai nghe lại, nhét sâu vào ba lô như thể đang giấu đi một thứ vũ khí nguy hiểm.
Cậu sao thế? Nhìn xanh xao quá. Đêm qua không ngủ được à?
Giọng nói bằng tiếng Trung pha âm điệu Chương Hóa vang lên ngay bên cạnh. Linh quay sang, thấy A-Han đang nhìn mình với vẻ tò mò. Cậu bạn cùng lớp này vốn là người gốc địa phương, tính tình ít nói nhưng luôn quan sát mọi thứ bằng sự điềm tĩnh kỳ lạ. Hôm nay cậu mặc chiếc áo khoác gió màu xanh sẫm, mái tóc hơi rối vì dính nước mưa.
Linh cố nuốt nước bọt, gượng cười đáp bằng thứ tiếng Trung còn ngập ngừng của mình:
Tớ không sao, chỉ là phòng trọ mới hơi ồn nên mất ngủ.
Phòng trọ mới? Cậu chuyển đến khu nào rồi? A-Han hỏi, tay vẫn lật giở cuốn giáo trình.
Khu hẻm nhỏ gần miếu thờ phía đường ra Lộc Cảng. Nhà của bà Thái. Linh đáp nhỏ.
Động tác lật sách của A-Han khựng lại. Cậu quay hẳn người sang phía Linh, đôi lông mày nhíu chặt. Ánh mắt cậu không còn vẻ thờ ơ thường ngày mà thay vào đó là một sự dò xét đầy lo ngại.
Nhà bà Thái? Căn nhà ba tầng sơn vàng ở cuối hẻm cụt?
Linh gật đầu. Cô cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng khi nhìn thấy phản ứng của bạn mình.
Sao cậu lại thuê ở đó? Nơi đó không tốt đâu. A-Han nói, giọng hạ thấp xuống mức tối thiểu để không làm ảnh hưởng đến lớp học.
Vì nó rẻ. Linh cúi đầu, nhìn vào những ngón tay đang đan chặt vào nhau. Cậu biết tình hình của tớ mà. Tiền học phí kỳ tới tăng lên, tiệm trà sữa lại giảm ca làm của tớ. Tớ không thể xin thêm tiền từ gia đình được nữa.
A-Han im lặng một lúc. Cậu nhìn chiếc điện thoại đang tắt màn hình của Linh, rồi nhìn sợi dây tai nghe thò ra khỏi ngăn ba lô.
Lúc nãy cậu nghe cái gì mà giật mình dữ vậy?
Linh ngập ngừng. Cô biết mình cần một người bản xứ giúp đỡ, đặc biệt là một người hiểu rõ những chuyện kiêng kỵ ở vùng đất này như A-Han. Cô chậm rãi lấy một bên tai nghe ra, đưa về phía cậu.
Cậu nghe thử đi. Tối qua tớ ghi âm được dưới hẻm nhà trọ.
A-Han nhận lấy tai nghe, áp vào tai phải. Linh mở khóa màn hình, bấm phát lại file ghi âm 0709. Cô quan sát gương mặt cậu bạn.
Gương mặt A-Han biến đổi theo từng giây. Ban đầu là sự tò mò, sau đó là sự kinh ngạc, và cuối cùng, một nỗi sợ hãi không thể che giấu hiện rõ trong ánh mắt. Cậu giật tai nghe ra nhanh như thể vừa chạm vào một con rết độc. Cậu nhìn Linh, giọng run lên nhẹ:
Cậu ghi âm cái này lúc mấy giờ?
Khoảng gần nửa đêm qua. Có một đoàn người đi qua dưới hẻm. Họ gõ khánh, quét đường. Có cả tiếng kèn nữa. Linh kể lại, cố giữ giọng không run.
Cậu có mở cửa nhìn không? A-Han hỏi dồn, hai tay vịn chặt vào mép bàn.
Linh nhớ lại bóng người treo ngược từ mái hiên đối diện và tiếng thì thầm bằng tiếng Việt sau lưng mình. Nỗi sợ hãi khiến cô nghẹn họng. Nhưng cô sợ nếu nói thật rằng mình đã hé rèm nhìn trực diện, A-Han sẽ sợ hãi mà tránh xa cô. Tệ hơn, cô có thể bị đuổi khỏi căn phòng trọ giá rẻ duy nhất mà mình còn chi trả được lúc này. Cô lắc đầu, nói dối:
Tớ đóng chặt cửa sổ, kéo rèm kín mít. Tớ chỉ để điện thoại sát cửa kính để ghi âm thôi, không nhìn thấy gì cả.
Cậu nhìn cô nghi ngờ, nhưng rồi cũng giãn cơ mặt ra một chút. Cậu thở hắt ra một hơi dài, tựa lưng vào ghế.
Thế thì còn may. Đêm qua là nghi lễ Tống zong zi. Ở chỗ tớ, người ta gọi thế để tránh nói thẳng ra hai chữ treo cổ, còn dân địa phương kiêng kỵ nhất là nhìn thấy đoàn pháp sự này. Nếu vô tình nhìn thấy, sát khí của người chết sẽ bám theo để tìm người thế mạng.
Cô cảm thấy tim mình như ngừng đập một nhịp. Cô run giọng hỏi:
Tống zong zi? Bánh ú liên quan gì đến chuyện này?
A-Han vân vê chiếc bút bi trong tay, giải thích bằng giọng trầm buồn:
Bánh ú khi gói phải dùng dây buộc chặt. Rồi treo lên thành từng chùm. Người chết treo cổ cũng giống như thế, nên dân địa phương dùng từ này như một cách nói tránh để không gọi tên cái chết xấu số đó. Cái chết ấy mang theo oán khí cực kỳ nặng gọi là sát khí. Luồng sát khí này bám vào sợi dây thừng và xà nhà nơi họ tự sát. Nếu không tổ chức nghi lễ đưa sợi dây đó ra cửa biển để đốt bỏ, sát khí sẽ lẩn khuất trong nhà, tìm cách dẫn dụ người sống treo cổ theo để họ được giải thoát.
Linh lạnh người. Cô nhớ lại vệt sơn mới màu trắng trên mép tường sát cửa sổ căn phòng trọ của mình. Vết sơn đó trông rất giống như đang che giấu một dấu vết gì đó từng được gắn vào tường hoặc trần nhà.
Vậy... căn phòng tớ thuê từng có chuyện gì sao? Linh hỏi, giọng cô nhỏ đến mức gần như bị tiếng điều hòa nuốt chửng.
A-Han nhìn cô, ánh mắt đầy sự thương hại pha lẫn lo âu:
Khu đó từng có người tự tử. Nhưng chi tiết thế nào thì tớ không rõ lắm, người lớn trong vùng luôn giấu kín những chuyện này. Tớ chỉ biết nghi lễ đêm qua là để tống khứ sát khí đi.
Cậu dừng lại một chút, rồi ghé sát tai Linh dặn dò nghiêm túc:
Nhớ kỹ, từ giờ trở đi, nếu đêm xuống mà nghe thấy tiếng ai gọi tên mình, tuyệt đối không được trả lời. Dù giọng nói đó có giống người thân của cậu đến mức nào đi nữa. Mấy cụ già ở quê tớ luôn nói, tên của mình chính là sợi dây. Nghe gọi mà đáp là tự đưa đầu dây cho nó.
Tên của mình chính là sợi dây. Nghe gọi mà đáp là tự đưa đầu dây cho nó.
Câu nói của A-Han như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Linh giữa mùa đông ẩm ướt. Cô nhớ lại tiếng gọi Linh ơi rõ mồn một bằng tiếng Việt đêm qua. Giọng nói ấy không phải tiếng Trung, nó gọi đúng tên khai sinh của cô bằng tiếng mẹ đẻ. Nếu đó là sát khí tìm người thế mạng của một nghi lễ địa phương Đài Loan, tại sao nó lại biết tiếng Việt? Tại sao nó lại gọi đúng tên cô?
Có phải cô gái Việt Nam từng ở căn phòng đó đã gọi cô? Cô gái mà bà cụ ở tiệm tạp hóa nhắc đến, người đã chết bảy năm trước?
Linh muốn hỏi A-Han về cô gái Việt Nam ấy, nhưng tiếng chuông báo hết giờ học vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của cô. Giáo sư thu dọn tài liệu rồi bước ra khỏi lớp. Các sinh viên khác cũng bắt đầu ồn ào thu dọn sách vở, bàn tán về kế hoạch cho buổi tối.
Đi ăn gì đi, tớ đói rồi. A-Han nói, đứng dậy khoác ba lô lên vai. Nhìn cậu thế này mà về phòng một mình thì không ổn đâu.
Linh gật đầu. Cô thực sự không muốn quay về căn phòng tối tăm ẩm ướt đó vào lúc này.
Họ đến một quán mì nhỏ nằm trong con hẻm đối diện cổng trường. Quán lợp mái tôn cũ, bên trong chỉ kê vài bộ bàn ghế nhựa màu đỏ đã bạc màu. Hơi nước từ nồi nước dùng bốc lên nghi ngút, mang theo mùi thơm của hành hoa, tiêu cay và nước tương hầm xương. Nhưng không khí ấm nóng của quán ăn vẫn không thể làm Linh bớt run. Cô ngồi đối diện A-Han, hai tay đút sâu vào túi áo khoác để giấu đi sự run rẩy của những ngón tay.
Bà chủ quán bưng ra hai bát mì bò nghi ngút khói. Linh cầm đũa lên nhưng không có cảm giác muốn ăn. Cô nhìn những sợi mì chuyển động trong làn nước dùng màu nâu sẫm, lòng nặng trĩu.
A-Han vừa ăn vừa quan sát Linh. Cậu đặt đũa xuống, nói:
Hay là cậu chuyển đi đi? Tớ có thể hỏi mấy đứa bạn xem có phòng trọ nào quanh trường còn trống không. Dù đắt hơn một chút nhưng an toàn hơn. Căn nhà đó... tớ thấy không ổn chút nào.
Linh cười khổ, lắc đầu:
Tớ đã ký hợp đồng nửa năm và đóng tiền cọc một tháng rồi. Nếu bây giờ chuyển đi, bà Thái sẽ không trả lại tiền cọc. Tớ không có tiền để đóng cọc cho chỗ mới đâu.
Sự nghèo đói đôi khi còn đáng sợ hơn cả những lời đồn thổi tâm linh. Đối với một du học sinh tự túc như Linh, việc mất đi vài nghìn tệ tiền cọc có thể khiến cô phải nhịn ăn cả tháng, hoặc không có đủ tiền mua vé tàu xe đi làm thêm. Cô thà chịu đựng nỗi sợ hãi còn hơn phải đối mặt với việc không có tiền trả tiền học phí.
Cậu cứng đầu quá. A-Han thở dài. Nhưng nhớ lời tớ dặn. Cửa sổ phòng cậu phải luôn khóa chặt. Đêm xuống thì kéo rèm, đeo tai nghe bật nhạc thật to để không nghe thấy tiếng động bên ngoài. Và tuyệt đối, tuyệt đối không được trả lời khi nghe gọi tên.
Tớ biết rồi. Cảm ơn cậu, A-Han. Linh nói, cố gắng gắp một sợi mì bỏ vào miệng. Vị mặn của nước dùng trôi qua cổ họng cô, nhạt nhẽo và vô vị.
Sau khi ăn xong, họ chia tay nhau ở cổng trường. A-Han phải đến thư viện để hoàn thành bài tập nhóm, còn Linh đi bộ về hướng trạm xe buýt để đến chỗ làm thêm. Trời vẫn mưa, những hạt mưa nhỏ nhưng dày đặc bám vào mặt kính các cửa hiệu dọc đường.
Linh đi dọc theo hành lang dẫn ra cổng phụ của trường. Đây là khu vực hành lang cũ, ít người qua lại, một bên là bức tường bê tông xám xịt phủ đầy rêu ẩm, một bên là khoảng sân trường trống trải đang ngập nước. Tiếng mưa rơi xối xả trên mái tôn phía trên tạo thành một thứ âm thanh đơn điệu, nhức óc.
Bỗng nhiên, chiếc loa phát thanh màu xám treo trên góc tường hành lang phát ra tiếng rè rè chói tai.
Rẹt... rẹt... o o...
Linh dừng bước. Tiếng rè kéo dài rồi chuyển thành tiếng gió rít qua một khe hẹp, nghe giống như tiếng gió thổi qua khe cửa sổ căn phòng trọ của cô đêm qua.
Cô nhìn quanh. Hành lang hoàn toàn vắng vẻ. Những sinh viên khác đã đi từ lâu, chỉ còn mình cô đứng dưới bóng tối của mái hiên.
Và rồi, từ chiếc loa phát thanh cũ kỹ, giữa những âm thanh nhiễu loạn của dòng điện, một giọng nói cất lên. Giọng nói ấy méo mó, trầm đục, mang theo hơi ẩm của nước mưa và bùn đất, nhưng phát âm tiếng Việt cực kỳ chuẩn xác:
Linh... Linh ơi...
Linh đứng chôn chân tại chỗ. Da gà nổi khắp người cô. Cô cố tự thuyết phục bản thân rằng đó chỉ là sự trùng hợp, hoặc hệ thống loa của trường đang bị chập mạch do nước mưa ngấm vào. Nhưng giọng nói ấy lại tiếp tục vang lên, lần này rõ ràng hơn, như thể người nói đang đứng ngay cạnh loa và thì thầm vào micro:
Sao... không cứu tao...
Tiếng nói đứt quãng, xen lẫn tiếng thở dốc nghẹn ngào như của một người đang bị siết cổ.
Linh lùi lại một bước, chiếc ba lô trên vai cô nặng trĩu như chứa đầy đá. Cô quay đầu chạy thẳng ra phía cổng trường, không dám ngoảnh lại nhìn chiếc loa phát thanh vẫn đang rè rè phát ra những âm thanh kỳ dị phía sau lưng. Nước mưa tạt vào mặt cô lạnh buốt. Nhưng không lạnh bằng nỗi sợ hãi đang dâng lên trong lòng. Giọng nói ấy đã tìm đến tận đây. Nó không chỉ ở trong căn phòng trọ cuối hành lang nữa. Nó đã bám theo cô.