Tống Zong Zi - Chương 4: Đừng biến tang sự thành nội dung

Tiếng rè từ chiếc loa phát thanh của trường đại học vẫn còn bám lấy màng nhĩ Linh suốt dọc đường về. Giọng nói bằng tiếng Việt gọi tên cô, méo mó và lạnh…

Nội dung chương

Tiếng rè từ chiếc loa phát thanh của trường đại học vẫn còn bám lấy màng nhĩ Linh suốt dọc đường về. Giọng nói bằng tiếng Việt gọi tên cô, méo mó và lạnh ngắt, không phải là thứ có thể dễ dàng rũ bỏ bằng một cái lắc đầu.

Trời Chương Hóa chiều nay không mưa to, chỉ có những hạt bụi nước li ti bay trong không khí, bám vào tóc và mi mắt thành một lớp sương ẩm. Con hẻm dẫn vào nhà trọ của bà Thái trông xám xịt dưới bầu trời nhiều mây. Những bức tường gạch cũ kỹ như đang rỉ ra thứ nước màu nâu xỉn, bốc lên mùi vôi vữa mục nát và mùi đất ẩm sau nhiều ngày thiếu nắng.

A-Han đi bên cạnh Linh. Anh im lặng suốt chặng đường từ quán ăn gần trường về đây. Chiếc ba lô đen trĩu nặng trên vai anh, thỉnh thoảng lại cọ vào thành tường hẹp của con hẻm tạo ra âm thanh sàn sạt. Sự im lặng của A-Han không giống như mọi khi. Nó nặng nề, chất chứa một nỗi lo âu mà anh cố giấu đi sau cặp kính cận dày.

Linh dừng lại trước ngã ba có ngôi miếu nhỏ. Cô rút chiếc máy ảnh bỏ túi ra khỏi ba lô. Ngón tay cô run nhẹ khi bật nút nguồn. Ống kính máy ảnh thò ra, tiếng động cơ nhỏ của nó vang lên giữa con hẻm vắng vẻ nghe rõ mồn một. Cô đưa máy lên, định hướng ống kính về phía góc miếu, nơi những chân nhang đỏ tía đã mốc thếch vì nước mưa.

Linh tự nhủ cô cần phải ghi lại điều này. Cô cần một bằng chứng thực tế, một tệp dữ liệu hiện rõ trên màn hình. Nó sẽ chứng minh những gì cô đang trải qua là có thật, không hẳn là sự hoang tưởng của một đứa du học sinh cô đơn đến phát điên. Nếu cô biến nó thành một phần của cuốn vlog, thành một nội dung để phân tích, nỗi sợ hãi sẽ tự khắc lùi lại phía sau ống kính. Cô sẽ chỉ là một người quan sát, một người kể chuyện, chứ không phải là nạn nhân.

Cô hắng giọng, cố giữ cho tông giọng mình bình thản nhất có thể khi bắt đầu nói bằng tiếng Việt:

“Hôm nay mình quay lại con hẻm ở Chương Hóa. Nơi này ban ngày trông rất bình thường, nhưng đêm qua...”

Một bàn tay gầy guộc, đầy những đốm đồi mồi bất ngờ từ bên cạnh vươn ra, che kín ống kính máy ảnh.

Linh giật mình lùi lại một bước, suýt chút nữa làm rơi máy.

Bà cụ ở tiệm tạp hóa đối diện miếu đã đứng đó từ lúc nào. Bà mặc chiếc áo cộc tay màu xanh xám, tay kia vẫn cầm chiếc quạt giấy đã rách mép. Khuôn mặt bà đầy những nếp nhăn sâu hoắm, đôi mắt đục ngầu nhìn thẳng vào Linh, không có chút gì là thân thiện.

“Cháu làm cái gì thế?” bà cụ hỏi bằng tiếng địa phương, giọng khàn và sắc.

Linh bối rối, vội vàng hạ máy ảnh xuống. Cô lắp bắp bằng vốn tiếng Hoa ít ỏi của mình:

“Cháu... cháu chỉ muốn quay một chút thôi ạ. Cháu không có ý xấu.”

Bà cụ không nghe cô giải thích. Bà quay sang nhìn A-Han, người vừa bước lên che trước người Linh. Bà chỉ tay vào chiếc máy ảnh trong tay cô, nói một tràng dài bằng tiếng Đài địa phương với giọng điệu vô cùng nghiêm khắc. Linh không hiểu được bao nhiêu, chỉ nghe thấy những từ lặp đi lặp lại như “người chết”, “tôn trọng” và “tai họa”.

A-Han cúi đầu liên tục, hai tay chắp lại trước ngực như đang tạ lỗi. Anh trả lời bà cụ bằng giọng khẩn khoản, giải thích một chuyện rất lâu. Thỉnh thoảng, anh lại liếc nhìn Linh với ánh mắt ái ngại.

Sau một hồi tranh luận, bà cụ thở dài một tiếng khô khốc. Bà vẫy tay ra hiệu cho hai người đi theo mình vào hiên tiệm tạp hóa. Tiệm tạp hóa nhỏ hẹp và tối tăm, chất đầy những bao tải gạo, những hộp các tông đựng mì gói và các loại nhang đèn cúng kiếng. Mùi thảo mộc khô lẫn với mùi giấy tiền vàng mã tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, khó thở.

Bà cụ ngồi xuống chiếc ghế tre cũ kỹ dưới hiên, đặt chiếc quạt giấy lên đùi. Bà nhìn Linh, rồi nhìn chiếc máy ảnh vẫn đang cầm trên tay cô.

“Nếu cháu muốn hiểu,” bà cụ nói bằng tiếng Hoa phổ thông, chậm rãi nhưng từng chữ như có sức nặng, “thì bỏ cái điện thoại và máy ảnh xuống trước đã.”

A-Han khẽ chạm vào tay Linh, gật đầu nhẹ. Linh im lặng tắt máy ảnh, cất sâu vào trong ba lô rồi khóa dây kéo lại. Lúc này, cô mới cảm thấy lòng bàn tay mình lạnh ngắt và đẫm mồ hôi.

“Người trẻ bây giờ cái gì cũng muốn đưa lên mạng,” bà cụ lắc đầu, giọng bà chùng xuống, mang theo sự mệt mỏi của người đã sống cả đời ở góc hẻm này. “Cháu nghĩ những thứ cháu quay được chỉ là trò giải trí thôi sao? Cháu có biết con hẻm này là gì không?”

Cô nhìn A-Han. Anh hít một hơi sâu rồi dịch lại lời bà cụ cho cô nghe, giọng anh trầm xuống:

“Bà nói con hẻm này là tuyến đường pháp sự. Mỗi khi trong vùng có người treo cổ tự tử, người ta phải làm lễ tống sát để đưa sợi dây thừng và oán khí ra cửa sông Lộc Cảng để đốt. Tất cả các hộ dân dọc con hẻm này đều phải đóng cửa, dán bùa để tránh sát khí đi vào nhà. Việc cháu quay phim, chụp ảnh nghi lễ đó là đang rước cái xui xẻo vào người.”

Bà cụ nhìn Linh, đôi mắt đục như nhìn thấu qua lớp áo khoác ẩm ướt của cô.

“Căn phòng cháu đang thuê ở cuối hành lang nhà bà Thái,” bà cụ nói tiếp, “bảy năm trước cũng có một đứa con gái Việt Nam ở.”

Cô cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cô tiến lại gần hơn một chút, giọng run lên:

“Một cô gái Việt Nam sao ạ? Cô ấy... cô ấy thế nào?”

Bà cụ không trả lời trực tiếp câu hỏi của Linh. Bà rút một điếu thuốc lào từ trong ống tre bên cạnh, châm lửa. Khói thuốc màu xám đục bốc lên, mang theo mùi khét lẹt nồng nặc. Qua làn khói nghi ngút, gương mặt bà cụ trông càng thêm phần bí ẩn.

“Nó cũng giống cháu,” bà cụ nói sau một hơi khói dài. “Một mình từ xa đến đây học hành, làm lụng. Lúc nào cũng thấy nó lủi thủi một mình với cái điện thoại. Rồi một ngày, người ta thấy nó treo cổ trên xà nhà trong căn phòng đó. Cảnh sát đến rồi đi, người ta làm lễ tống sát cho nó, nhưng...”

Bà cụ dừng lại, mắt nhìn ra con hẻm nhỏ ngoài kia, nơi những hạt mưa bụi vẫn đang rơi.

“Ma quỷ ở Chương Hóa này không tự nhiên biết nói tiếng nước cháu,” bà cụ quay lại nhìn Linh, giọng bà nhỏ đi nhưng lại rõ ràng đến đáng sợ. “Nếu cháu nghe thấy tiếng gọi bằng tiếng Việt, thì đó không hẳn là là chuyện ngẫu nhiên. Sát khí bám vào sợi dây thừng của người chết luôn tìm kiếm một người thế mạng. Nó sẽ dùng những gì quen thuộc nhất với cháu, những gì cháu nhớ nhung nhất để dụ cháu tự đưa đầu vào thòng lọng.”

Linh đứng chết trân. Những lời của bà cụ như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu cô, làm tan biến tất cả những ý định ngây thơ về việc làm vlog hay tìm kiếm sự chú ý trên mạng xã hội. Nỗi cô đơn của một du học sinh xa xứ, nỗi nhớ nhà quay quắt mà cô luôn cố giấu đi, giờ đây lại trở thành điểm yếu chí mạng để một thế lực vô hình khai thác.

Cô nhớ lại giọng nói “Linh ơi, cứu tao” đêm qua. Giọng nói ấy không có tông điệu tức giận hay oán hận, nó chỉ có sự cô độc tột cùng, một tiếng kêu cứu tuyệt vọng của một người bị bỏ lại trong bóng tối. Đó chẳng phải là quỷ dữ muốn hại cô, mà là một linh hồn đang mắc kẹt, hoặc có lẽ là thứ sát khí đang mượn hình hài của sự cô đơn để dẫn dụ cô đi theo con đường cũ.

Cậu nhìn Linh, sắc mặt anh cũng không tốt hơn là bao. Anh hỏi bà cụ thêm vài câu bằng tiếng địa phương, nhưng bà cụ chỉ lắc đầu, xua tay tỏ ý không muốn nói thêm nữa. Bà cầm chiếc quạt giấy lên, bắt đầu phẩy nhẹ như một lời tiễn khách.

“Đi về đi,” bà cụ nói, mắt không nhìn hai người nữa. “Nhớ kỹ lời ta dặn. Đừng tò mò. Đừng biến tang sự của người khác thành thứ để xem.”

Linh và A-Han bước ra khỏi tiệm tạp hóa. Con hẻm lúc này như thể tối hơn dù chưa đến năm giờ chiều. Những ngôi nhà hai bên đường vẫn đóng chặt cửa, những tấm rèm xám xịt im lìm sau lớp kính cửa sổ.

“Linh này,” A-Han nói khi cả hai đi đến chân cầu thang nhà trọ bà Thái. “Hay là cậu chuyển chỗ đi. Tớ có thể giúp cậu tìm một phòng khác ở Đài Trung. Dù đắt hơn một chút nhưng an toàn hơn.”

Cô nhìn lên cầu thang tối om dẫn lên tầng hai. Cô rất muốn gật đầu, rất muốn dọn đồ đi ngay lập tức. Nhưng rồi cô nghĩ đến số tiền đặt cọc ba tháng phòng mà bà Thái đang giữ, nghĩ đến học phí học kỳ tới và số dư tài khoản ngân hàng chỉ còn vài nghìn tệ. Ở Đài Loan này, không có tiền đồng nghĩa với việc không có sự lựa chọn.

“Tớ không có tiền chuyển phòng đâu,” Linh cười khổ, giọng cô nhỏ như tiếng gió rít qua khe cửa. “Với lại, nếu tớ đi, liệu thứ đó có buông tha tớ không? Tiếng gọi ở trường học lúc nãy... nó đâu có ở trong căn phòng này.”

A-Han im lặng. Anh biết Linh nói đúng. Sát khí một khi đã ám vào người thì việc thay đổi chỗ ở vật lý không giải quyết được tận gốc vấn đề.

“Tớ sẽ tìm hiểu thêm về chuyện bảy năm trước,” A-Han nói, tay anh siết chặt quai ba lô. “Cậu ở trong phòng nhớ khóa chặt cửa. Có chuyện gì thì gọi cho tớ ngay lập tức.”

Linh gật đầu. Cô bước lên cầu thang, tiếng bước chân cô độc vang lên trên những bậc đá ẩm ướt. A-Han đứng dưới chân cầu thang nhìn theo cho đến khi bóng cô khuất sau khúc quanh của tầng hai rồi mới quay lưng bước đi.

Hành lang tầng hai vẫn vậy, tối tăm và nồng mùi ẩm mốc. Cánh cửa phòng cuối hành lang nằm im lìm như một cái miệng đang há sẵn chờ đợi. Linh rút chìa khóa, mở cửa bước vào phòng rồi nhanh chóng khóa trái lại. Cô kéo tấm rèm xám che kín cửa sổ, không để một kẽ hở nào cho ánh sáng bên ngoài lọt vào.

Căn phòng chìm vào bóng tối mờ ảo. Linh không bật đèn tuýp mà chỉ bật chiếc đèn bàn nhỏ. Ánh sáng vàng yếu ớt hắt lên bức tường có vệt sơn mới. Cô ngồi xuống giường, ôm lấy hai đầu gối, cảm giác cô độc chưa bao giờ rõ ràng đến thế. Ở quê nhà, giờ này mẹ cô chắc đang chuẩn bị bữa tối, tiếng tivi phát bản tin thời sự, tiếng chó sủa đầu ngõ. Còn ở đây, chỉ có cô và bốn bức tường ẩm ướt cùng một bí mật chết chóc từ bảy năm trước.

Để xua đi sự im lặng đáng sợ, Linh quyết định dọn dẹp phòng. Cô muốn tìm xem có bất kỳ dấu vết nào của người tiền nhiệm để lại hay không.

Cô mở tủ quần áo ép ván, gõ nhẹ vào các tấm gỗ ngăn kéo nhưng không thấy có gì bất thường. Cô cúi xuống nhìn gầm giường, chỉ có một lớp bụi mỏng bám trên nền gạch. Cuối cùng, mắt cô dừng lại ở chiếc thùng rác nhựa màu đỏ đặt ở góc phòng, ngay dưới chân bàn học.

Chiếc thùng rác này đã có sẵn khi cô dọn đến. Nó trống rỗng, bên trong lót một túi ni lông màu đen mới tinh. Nhưng khi Linh nhấc chiếc túi ni lông ra để thay bằng túi của mình, cô nhận thấy đáy thùng rác có một lớp giấy lót cũ bị kẹt chặt vào khe nhựa.

Linh dùng ngón tay cạy nhẹ. Tờ giấy lót bị ẩm nước, mủn ra từng mảng. Cô cẩn thận kéo nó lên. Đó là một mẩu giấy vàng đã bị xé rách một nửa, mép giấy bị cháy sém như thể có ai đó đã cố tình đốt nó nhưng không thành.

Linh mang mẩu giấy lại gần chiếc đèn bàn.

Đó là một mảnh của lá bùa vàng dán cửa, loại bùa mà cô vẫn thấy trên cửa nhà các hộ dân trong hẻm. Nhưng điều khiến cô chú ý là ở mặt sau của mảnh bùa, nơi phần giấy chưa bị cháy sém, có ai đó đã dùng bút mực đen viết lên một dãy số.

Nét chữ viết vội vàng, mực đã phai màu theo thời gian nhưng vẫn đủ để đọc rõ.

0709.

Linh cảm thấy tim mình như lỡ một nhịp.

Dãy số này trùng khớp hoàn toàn với tên tệp video đen tự động đổi trên điện thoại của cô sáng nay. 0709 không hẳn là là một con số ngẫu nhiên. Nó là một mốc thời gian, một ngày tháng, hoặc có lẽ là một mật mã nào đó liên quan đến cô gái đã chết trong căn phòng này.

Linh đặt mảnh bùa xuống bàn, tay cô run lên bần bật. Cô nhìn ra phía cửa sổ, nơi tấm rèm xám dày cộp đang khẽ lay động dù cửa kính đã được đóng chặt. Trong bóng tối của căn phòng cuối hành lang, cô như thể lại nghe thấy tiếng quét đường sàn sạt vang lên từ một nơi rất xa, rất nhòe lạnh, như thể nó chưa bao giờ thực sự dừng lại.

Chương khác

Xem thêm