Bùn Quỷ Thực - Chương 52: Hương Bà Niệm Chú Trấn Yểm
Sương muối bắt đầu buông xuống dày đặc, biến rặng trúc bao quanh bờ đầm Bồ Tầm thành một hàng rào gai góc xám xịt. Không khí lạnh buốt ngấm qua lớp áo…
Nội dung chương
Sương muối bắt đầu buông xuống dày đặc, biến rặng trúc bao quanh bờ đầm Bồ Tầm thành một hàng rào gai góc xám xịt. Không khí lạnh buốt ngấm qua lớp áo bông thô mỏng,
cắn buốt từng tấc da thịt. Đêm càng lùi sâu về phía rạng sáng, mặt đầm càng sục sôi dữ dội. Lớp bùn quánh dưới đáy lầy không chịu nằm yên mà đùn lên từng đợt sóng đen trũi, nhấp nhô va đập vào bờ cỏ rậm rạp.
Mỗi lần một ngọn sóng bùn vỡ toạc, một mùi xú uế tanh tưởi lại xộc thẳng vào cánh mũi tôi. Đó là mùi xác chết rữa nát bị chôn vùi qua nhiều thập kỷ,
mùi bùn ngâm lá mục và tro cốt của những kẻ chết đói năm ba mươi bảy. Cơn buồn nôn quặn thắt nơi đáy dạ dày khiến cổ họng tôi nóng rát, miệng đắng ngắt. Tôi phải gập người xuống tảng đá ẩm ướt, nén chặt lồng ngực để ngăn cơn lợm giọng đang chực trào ra ngoài.
- Hít thở bằng miệng, đừng để tà khí xông thẳng vào mũi.
-
- Giọng Hương Bà trầm đục vang lên bên cạnh, lạnh tanh nhưng đầy uy lực.
Bà ngồi xếp bằng trên một manh chiếu rách đặt sát mép bờ đất,
chiếc giỏ tre bên cạnh đã được mở tung nắp. Bên trong giỏ là một con gà trống hoa tía ba năm tuổi, đôi chân to lớn bị trói chặt bằng dây lạt non, mào nó đỏ thẫm dựng đứng và đôi mắt tròn xoe ánh lên vẻ hoảng loạn trước mùi tử khí nồng nặc chung quanh.
Hương Bà vươn bàn tay gầy gò nhăn nheo túm lấy đôi cánh gà,
nhấc bổng nó lên. Con vật giãy giụa kịch liệt, cổ họng phát ra những tiếng cục cục nghẹn ngào. Trước mặt bà, một chiếc bát sành màu da lươn thô ráp đã đặt sẵn, bên trong chứa nửa bát bột chu sa đỏ tươi mịn màng như phấn.
Bà rút từ trong tay áo ra một con dao nhỏ bằng đồng thau hoen rỉ. Lưỡi dao không sắc bén sáng loáng mà xỉn màu xanh gỉ đồng, mang dấu ấn của việc cúng tế qua nhiều năm tháng.
- Gà ba năm tuổi nuôi bằng thóc sạch trên núi cao, đón khí dương của mặt trời mọc, mang huyết khí chí dương. Bùn dưới đáy đầm là ngạ quỷ ngàn năm tích tụ chí âm. Muốn giam giữ chúng, phải dùng huyết dương hòa với chu sa để trói chặt long mạch lầy.
-
- Bà lẩm bẩm giải thích, giọng đều đều hòa vào tiếng gió rít qua kẽ lá trúc.
Một nhát cắt dứt khoát rạch ngang cổ họng con gà trống. Dòng máu nóng đỏ thẫm phun xối xả vào chiếc bát sành,
làm đám bột chu sa cuộn tròn rồi tan dần ra thành một hỗn hợp đặc quánh, bốc lên làn khói ấm nhè nhẹ giữa sương đêm giá buốt. Con gà giật giật hai chân vài cái rồi rũ đầu buông xuôi trên nền đất ẩm.
Hương Bà không dừng tay lấy một khắc. Bà với lấy cuộn chỉ gai thô to bằng ngón tay út, dài hàng chục trượng đặt cạnh mép chiếu, ấn toàn bộ cuộn chỉ vào trong lòng bát sành. Hai bàn tay khẳng khiu của bà nhào nặn liên tục,
để từng thớ sợi gai ngấm trọn dòng máu gà hòa lẫn bột chu sa đỏ rực. Sợi dây thô ráp nhanh chóng chuyển sang một màu đỏ thắm sẫm lại, bốc lên mùi hăng nồng của kim loại và thảo mộc khô quyện cùng huyết tươi.
- Cầm lấy đầu dây!
-
- Hương Bà quát khẽ, ánh mắt sắc như dao nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi lập tức bước tới, vươn hai bàn tay lạnh cóng đón lấy đầu sợi chỉ đỏ. Dây còn ấm nóng, chất lỏng dính dấp bám chặt vào từng kẽ tay tôi, mang lại một cảm giác bỏng rát nhẹ trên da thịt.
- Chín chiếc cọc gỗ đào đã cắm xong, nhưng chúng chưa liên kết lại với nhau.
-
- Bà chỉ tay về phía rặng trúc tối om dọc theo mép nước.
- Cậu phải men theo bờ đầm, kéo căng sợi dây này quấn qua từng cọc một. Cọc thứ nhất ở Khảm, cọc cuối cùng ở Ly. Quấn đúng ba vòng quanh đầu cọc rồi thắt nút kép. Dù có nhìn thấy cái gì,
nghe thấy âm thanh gì từ dưới đầm gọi tên, tuyệt đối không được buông tay, không được dừng bước chân. Sợi dây đứt, cọc sẽ gãy, bách quỷ sẽ xé xác cả hai ta thành tro bụi.
Tôi nuốt một ngụm nước bọt đặc quánh, gật đầu thật mạnh. Trong tình cảnh này, nỗi sợ hãi đã bị sự căng thẳng tột độ đè bẹp. Tôi nắm chặt lấy đầu sợi dây đỏ, quay người lao vào bóng tối ven mép nước.
Mặt đất sát mép đầm Bồ Tầm trơn trượt vô cùng. Đất bùn bết dính dưới đế giày da khiến mỗi bước đi của tôi nặng như đeo chì. Những bụi trúc gai mọc lởm chởm,
cành lá đan xen chằng chịt cào rách toạc ống tay áo, cứa vào má tôi rát buốt. Tôi luồn lách qua từng bụi rậm, sợi dây đỏ trong tay kéo lê phía sau, để lại một vệt dịch màu huyết sắc kéo dài trên thảm cỏ khô úa.
Tôi chạy đến chiếc cọc đào đầu tiên cắm ở hướng Bắc. Thân cọc gỗ nghiến vẫn đang cắm sâu vào lòng đất, đầu cọc thô ráp bốc lên mùi nhựa cây nồng đậm. Tôi quỳ sụp một bên gối xuống nền sỏi dăm lởm chởm,
nhanh thoăn thoắt quấn sợi chỉ gai ba vòng quanh đỉnh cọc, siết chặt một nút thắt kép theo lời Hương Bà dặn. Ngay khi nút thắt vừa khép lại, thân cọc khẽ giật mạnh một cái, một tia sáng màu đỏ sẫm lóe lên rồi ngấm sâu vào thớ gỗ xám xịt.
Tiếp tục cọc thứ hai, cọc thứ ba rồi cọc thứ tư.
Sương muối ngày một đặc, ánh trăng mờ đục trên cao bị từng tầng sương đen cuộn từ mặt đầm bốc lên che khuất hoàn toàn. Tầm nhìn của tôi thu hẹp lại chỉ còn vài bước chân trước mặt. Dưới mặt đầm,
tiếng nước ùng oàng sôi sùng sục ngày càng lớn hơn, như thể có một con quái vật khổng lồ đang quẫy đạp điên cuồng dưới tầng bùn sâu nghìn trượng.
Đến cọc thứ năm, tôi phải lội qua một vũng bùn ngập đến nửa bắp chân. Bùn lạnh buốt thấu xương cắn chặt lấy bàn chân tôi,
nhớp nháp và hôi hám. Tôi cắn răng bước tới, quấn sợi chỉ đỏ vào cọc gỗ đào. Sợi dây dài hàng chục trượng dần dần được kéo căng ra, tạo thành một đường chỉ đỏ thắm uốn lượn theo bờ nước cong vút.
Hương Bà ở phía bên kia vẫn đứng sừng sững bên cạnh xác con gà trống, hai tay bà liên tục nới cuộn dây, miệng niệm chú không ngừng nghỉ. Tiếng gõ mõ đanh gọn từ tay bà vang lên từng nhịp chắc nịch, xua tan phần nào sự u uất đè nặng trên ngực tôi.
Tôi chạy đến chiếc cọc thứ chín - chiếc cọc chủ cắm ở cung Ly hướng chính Nam, nơi có mảnh vạt áo rách nát năm ba mươi bảy vừa bị xới tung lên ban nãy.
Đúng lúc tôi vòng sợi dây qua đầu cọc gỗ thứ chín và siết chặt nút thắt cuối cùng, toàn bộ chín chiếc cọc đào đồng loạt rung lên bần bật.
Một vòng cung chỉ đỏ khép kín ôm trọn lấy bờ đầm Bồ Tầm rực sáng lên. Sợi dây gai tẩm máu gà chu sa bừng lên những vệt hồng quang đỏ rực như than hồng trong lò nung, chiếu rọi những chùm rễ trúc và mặt nước đen kịt thành một khung cảnh ma quái dị thường.
Sự xuất hiện của vòng phong ấn lập tức kích động cơn thịnh nộ của bách quỷ dưới đáy đầm.
Ùng!
Một tiếng nổ trầm đục xé toạc mặt nước lầy. Từng ngọn sóng bùn đen đặc quánh cao ngang đầu người bất ngờ dựng đứng dậy từ giữa lòng đầm,
cuồn cuộn lao thẳng về phía bờ đất. Bùn đất mang theo hàng ngàn mẩu xương vụn, rễ cây mục và những đám tóc người bết dính trút xuống ranh giới chỉ đỏ như một trận mưa rào đen kịt.
Xèo! Xèo!
Âm thanh ghê rợn vang lên khi lớp bùn đen đập thẳng vào sợi dây tẩm chu sa. Khói trắng khét lẹt bốc lên ngùn ngụt, mùi thịt thối bị thiêu đốt xộc thẳng vào không gian ngột ngạt. Sợi chỉ đỏ rung lên bần bật nhưng không hề đứt đoạn,
những vệt hồng quang trên thân dây bùng cháy dữ dội, thiêu rụi toàn bộ tà khí đen đặc vừa chạm tới mép bờ. Lớp bùn bị hất ngược trở lại đầm lầy, sôi sùng sục như chảo mỡ sôi trên ngọn lửa lớn.
Nhưng bách quỷ không hề chịu lùi bước.
Từ dưới mặt bùn nhão nhoét sát mép cọc gỗ,
hàng chục, rồi hàng trăm bàn tay đen đúa gầy guộc bất ngờ vươn thẳng lên không trung. Những bàn tay khẳng khiu trơ xương, da bọc lấy khớp xương lồi lõm, móng tay dài đen kịt cào cấu điên cuồng vào khoảng không. Chúng không lao vào bờ nữa mà chộp lấy sợi chỉ đỏ.
Hàng trăm bàn tay ma quỷ túm chặt lấy sợi dây gai thô ráp, đồng loạt kéo giật mạnh về phía lòng đầm sâu hoắm.
Lực kéo khủng khiếp truyền qua sợi dây khiến chín chiếc cọc gỗ đào rung chuyển dữ dội. Bùn nhão quanh chân cọc bị cày xới tung tóe,
phát ra những tiếng lục cục ùng ục kinh hoàng. Chiếc cọc gỗ đào thứ chín ngay trước mặt tôi bắt đầu nghiêng ngả, đất đá dưới chân nó sụt lún từng mảng lớn, mấp mé chực bật tung khỏi mặt đất.
- Cậu phóng viên! Giữ lấy cọc chủ! Mau lên!
-
- Tiếng Hương Bà thét lên the thé từ phía xa, át cả tiếng gầm rú của sóng bùn.
- Mắt trận cung Ly không được bung ra! Cọc đổ là trận tan!
Không kịp suy nghĩ thêm một tích tắc nào, tôi lao cả người về phía trước, dang rộng hai tay ôm chặt lấy thân cọc gỗ đào.
Rung chấn từ lòng đất truyền thẳng vào lồng ngực tôi, làm lục phủ ngũ tạng rung lên đau nhói. Lực kéo từ sợi chỉ đỏ căng như dây đàn,
giằng xé thân cọc về phía vực nước sâu đen ngòm. Để gia cố lực giữ, tôi vươn hai bàn tay nắm chặt lấy đoạn dây gai đẫm máu gà chu sa ngay sát thân cọc, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể ghì chặt xuống bờ đất đá.
Sợi dây gai thô ráp cứa sâu vào da thịt hai lòng bàn tay tôi. Gai nhọn cọ xát rách toạc da,
máu tươi của chính tôi lập tức ứa ra, hòa lẫn vào hỗn hợp máu gà và bột chu sa đỏ thẫm. Một cơn đau rát buốt xộc thẳng lên tận óc, khiến tôi nghiến chặt hai hàm răng đến mức bật máu nơi khóe môi.
Bùn đen dưới nước bắn tung tóe lên mặt tôi, lạnh ngắt và hôi thối. Hàng trăm bàn tay xương xẩu dưới đầm vẫn đang điên cuồng giằng co, những ngón tay đen quánh bám chặt vào sợi dây,
phát ra những tiếng rít xèo xèo đau đớn khi bị hồng quang thiêu đốt nhưng chúng tuyệt đối không buông ra. Sự căm hận và cơn đói khát kéo dài qua hàng thập kỷ đã biến lũ ngạ quỷ thành những thực thể điên cuồng, bất chấp tất cả để phá vỡ xiềng xích giam cầm.
Tôi nhắm chặt hai mắt, hai bàn chân đạp mạnh vào một tảng đá ngầm ven bờ, dồn từng thớ cơ bắp trên lưng và cánh tay để chống lại lực kéo ngàn cân.
Đột nhiên, sợi chỉ đỏ trong tay tôi rung lên một nhịp cực kỳ kỳ lạ.
Nó không rung theo lực giằng co hỗn loạn của lũ quỷ bùn,
mà đập dồn dập, ăn khớp chính xác với nhịp tim đang đập thình thịch trong lồng ngực tôi. Máu tươi của tôi hòa quyện cùng chu sa hình như đã mở ra một sợi dây liên kết vô hình giữa thể xác tôi và ký ức vùi sâu dưới đáy lầy.
Một luồng khí lạnh buốt từ sợi dây chạy dọc theo cánh tay xộc thẳng vào tâm trí tôi.
Trước mắt tôi không còn là màn đêm mịt mùng của đầm Bồ Tầm hay rặng trúc ngả nghiêng trong gió rét. Tôi nhìn thấy một căn chòi rách nát xiêu vẹo dựng bằng vách đất trát rơm,
mái rạ thủng lỗ chỗ để lộ bầu trời năm một ngàn chín trăm ba mươi bảy xám xịt như màu tro tang tóc.
Giữa căn chòi ấy, một chiếc nồi gang ba chân sứt mẻ đặt trên ba hòn đá kê tạm bợ, bên dưới là vài thanh củi ẩm bốc khói cay xè mắt.
Trong nồi nước sôi lục bục không có lấy một hạt gạo trắng, chỉ có lớp cám gạo đen thui mốc meo nổi lềnh bềnh, hòa lẫn với thứ bùn đất màu nâu xám được vớt lên từ đáy đầm.
Thứ bùn quỷ thực ấy đặc quánh, bốc lên mùi ngai ngái lợm giọng của đất chết.
Quanh chiếc nồi gang, những thân hình trần truồng gầy trơ xương sườn, đôi mắt trũng sâu hoắm đầy vẻ đói khát điên dại đang run rẩy chìa những chiếc bát mẻ về phía miệng nồi, chờ đợi một muỗng bùn nóng hổi để nuốt chửng vào chiếc bụng trương phềnh.
Khung cảnh đói khát cùng cực xé toạc tâm can tôi chỉ trong chớp mắt.
Tôi rùng mình mở bừng mắt ra. Trước mặt tôi vẫn là mặt đầm Bồ Tầm sôi trào sùng sục, lớp bùn đen vẫn đang điên cuồng dâng cao đập vào mép bờ. Máu từ hai bàn tay tôi rỉ ra ngày càng nhiều, nhuộm đỏ thẫm cả một đoạn cọc gỗ đào.
Tiếng Hương Bà gõ mõ ngày một dồn dập hơn, từng tiếng cộc cộc vang lên khô khốc xé toạc màn đêm. Bà đang bước dần về phía tôi, tay vung tàn hương tro bếp rải dọc theo sợi chỉ đỏ để tiếp thêm dương khí cho trận pháp.
- Ráng giữ lấy, cậu phóng viên! Chỉ còn một chút nữa thôi!
-
- Giọng Hương Bà khàn đặc, lẫn trong tiếng gió hú ghê rợn qua rặng trúc gai.
Hai cánh tay tôi run lên bần bật vì kiệt sức,
các khớp ngón tay co cứng lại như muốn gãy vụn dưới lực kéo tàn bạo của đầm lầy. Thân cọc đào dưới ngực tôi bắt đầu phát ra những tiếng kẽo kẹt rợn cả gáy, rễ cây khô bị cắm xuyên bên dưới phát ra từng tiếng rắc rắc gãy vụn.
Ngay dưới chân cọc, lớp bùn đen bất ngờ tụ lại thành hình một khuôn mặt người méo mó dị dạng. Đôi mắt trũng sâu đen ngòm của nó ngước lên nhìn thẳng vào tôi,
miệng há toác để lộ một khoảng không tối tăm không đáy, chuẩn bị tung ra một đợt phản kháng cuồng nộ cuối cùng nhằm bẻ gãy chiếc cọc gỗ chủ yếu ớt.