Bùn Quỷ Thực - Chương 53: Oan Hồn Trồi Lên Giữa Trưa
Tiếng mõ điểm canh ba của Hương Bà vừa dứt thì cả mặt đất dưới chân chúng tôi rung chuyển dữ dội. Một tiếng răng rắc khô khốc xé toạc bầu không khí đặc…
Nội dung chương
Tiếng mõ điểm canh ba của Hương Bà vừa dứt thì cả mặt đất dưới chân chúng tôi rung chuyển dữ dội.
Một tiếng răng rắc khô khốc xé toạc bầu không khí đặc quánh.
Vết nứt chạy dài từ bờ mép nước ăn sâu vào vách đất thịt, làm tróc từng tảng đất lẫn rễ cây mục đổ ào xuống lòng lầy.
Đáy đầm Bồ Tầm sủi bọt cuồn cuộn.
Hàng ngàn bọt khí màu xám xịt từ dưới bùn sâu trồi lên mặt nước, vỡ toang ra thành từng chuỗi âm thanh lách tách ghê rợn, mang theo mùi tanh tưởi của xác cá chết và bùn thối lưu cữu hàng chục năm.
Ngay sau những tiếng nổ lép bép ấy, một chuỗi âm thanh the thé cất lên, xé rách màng nhĩ người nghe.
Tiếng rít gào ban đầu nghe như gió lùa qua ống tre nứa rỗng ruột, nhưng càng lúc càng biến hóa thành tiếng đàn bà khóc dại và tiếng con trẻ gào thét vì đói khát cùng cực.
Gió mùa đông thổi thốc từ họng vực Tây Giang tạt thẳng vào mặt tôi, mang theo cái rét tê buốt thấu tận xương tủy, hệt như trận rét lịch sử năm Đinh Sửu từng quét qua mảnh đất Vọng Ngưu Đôn này.
Hai tai tôi ong lên buốt nhói. Giác quan nhạy cảm vốn có của tôi bị luồng âm khí hung hãn này quất thẳng vào da thịt, đánh thức toàn bộ những rung cảm đau đớn nhất. Tôi nghe rõ mồn một từng lời van vỉ trôi nổi trên mặt nước đen ngòm.
- Đói quá... Mẹ ơi con đói quặn ruột rồi...
- Cho tôi một miếng vỏ cây... Một mẩu rễ cỏ thôi cũng được...
- Cơm đâu... Cơm trắng của làng đâu rồi... Sao toàn đất sét thế này...
Những thanh âm hỗn tạp, đứt quãng, nghẹn ngào rồi lại rít lên gầm gừ như dã thú vây chặt lấy tâm can tôi.
Từng câu từng chữ lọt vào tai sắc nhọn như dao khoét thẳng vào ruột gan, làm bụng tôi quặn thắt lại thành từng cơn co giật buốt lạnh.
Đó là nỗi đói khát tích tụ gần một thế kỷ, thứ cảm giác cồn cào đến mức khiến con người ta phát điên, sẵn sàng cắn xé cả đất cát, nhai nuốt cả rơm rác vào bụng để lấp đầy khoảng trống rỗng vô đáy trước khi gục chết bên vệ đường.
Dưới mặt nước, lớp bùn đen sẫm bắt đầu dâng cao thành từng ụ lớn.
Từng khối bùn nhão nhoét tự co giật, đùn lên khỏi mặt nước rồi định hình thành những hình nhân quái dị. Hàng vạn bóng quỷ trồi lên giữa đêm đặc. Chúng có thân hình khẳng khiu chỉ có da bọc lấy khung xương sườn xám ngoét,
những chiếc cổ dài ngoẵng đỡ lấy cái đầu to bè biến dạng. Đôi mắt chúng rỗng tuếch, là hai hốc sâu hoắm đen ngòm nhỏ rỉ thứ nước dịch nhầy nhụa, còn chiếc miệng ngoác rộng đến tận mang tai, bên trong trống rỗng không có răng lợi mà rỉ ra bùn đen quánh đặc.
Lũ ngạ quỷ đạp lên nhau mà ngoi lên. Chúng hướng về phía bờ đất, ngửi thấy mùi hơi ấm của người sống mà rít lên từng hồi the thé rợn cả gáy.
Rầm!
Một đợt sóng bùn cuộn trào mang theo hàng chục bàn tay xương xẩu lao thẳng vào vòng cọc đào.
Sợi chỉ đỏ nhuộm máu gà và chu sa lập tức bừng lên một dải sáng đỏ rực, căng cứng như dây cung. Khi những ngón tay bùn quỷ vừa chạm vào dải chỉ đỏ, tiếng xèo xèo vang lên kèm theo mùi khét lẹt của lông tóc bị thiêu cháy. Lũ quỷ rống lên đau đớn,
nhưng cơn đói cồn cào đã xóa sạch mọi nỗi sợ hãi. Con này bị thiêu rụi bàn tay ngã ngửa xuống nước, lập tức có hàng chục con khác chồm lên đạp qua thân xác đồng loại để đâm đầu vào dải ngăn cách.
Xung quanh bờ đầm, rặng trúc gai dày đặc bị chấn động của âm khí xô nghiêng ngả. Từng bụi trúc rậm rạp va đập vào nhau răng rắc,
lá trúc rụng rào rào phủ kín mặt đất ẩm. Gió xoáy quất từng đợt khiến những thân trúc đực to bằng bắp chân cũng phải uốn cong, vặn mình rồi gãy gập thành từng khúc, cắm phầm phập xuống vũng lầy.
- Tô Triều Hành! Giữ chắc lấy cọc Ly!
-
- Tiếng Hương Bà hét lên thất thanh giữa tiếng gào thét hỗn loạn của bầy quỷ đói.
Bà đứng ở trung tâm trận thế, hai tay giữ chặt chiếc dùi gỗ và chiếc mõ tre đã nhuốm đầy máu tươi nơi lòng bàn tay. Gương mặt nhăn nheo của bà xám ngắt lại, hai mắt trợn trừng nhìn về phía bờ đông đầm lầy.
Áp lực oán khí dồn nén từ hàng vạn hồn ma quá lớn. Chúng không tràn đều mà dồn thành một cột sóng đen ngòm thúc mạnh vào hai chiếc cọc đào cắm ở cung Chấn và cung Tốn hướng chính Đông.
Rắc! Rắc!
Hai tiếng đổ vỡ chói tai vang lên lấn át cả tiếng gió rít. Hai chiếc cọc đào bằng gỗ già cắm sâu cả thước dưới bùn đất bị lực đẩy ngàn cân bật gốc tung lên trời. Đất đá quanh chân cọc vỡ vụn,
sợi chỉ đỏ nối giữa hai cung vị lập tức đứt phựt, tóe ra những tia lửa đỏ rồi lụi tàn.
Kết giới đã bị khoét một lỗ hổng lớn.
- Hỏng rồi!
-
- Hương Bà kêu lên một tiếng đau đớn.
Lớp bùn đen cuồn cuộn như thác lũ lập tức ùa qua kẽ hở vỡ toang ấy,
trườn thẳng lên bờ đất cỏ. Bùn đất không chảy theo quán tính tự nhiên mà bò ngoằn ngoèo thành từng dải đen sì như đàn trăn khổng lồ, mang theo vô số khuôn mặt người đang há hốc miệng đòi ăn.
Trước khi Hương Bà kịp lùi lại, dải bùn đen đã phóng vụt tới, quấn chặt lấy hai cẳng chân bà. Thứ bùn độc lạnh như băng giá siết mạnh, ăn mòn qua lớp vải quần, cào xé da thịt bà bằng những móng vuốt đất đá lởm chởm.
Hương Bà run rẩy, cả người lảo đảo. Luồng tà khí xộc ngược từ huyệt đạo dưới chân lên thẳng ngực khiến bà há miệng phun ra một búng máu tươi. Máu đỏ thẫm bắn tung tóe lên mặt chiếc mõ tre.
- Mau... rút cọc chạy đi... Trận này giữ không nổi nữa rồi...
-
- Hương Bà ngã khụy xuống một bên gối, hai tay chống chặt chiếc dùi xuống đất để không bị lôi tuột xuống đầm sâu, giọng bà đứt quãng vì kiệt lực.
Các cọc đào còn lại rung lắc dữ dội. Sợi chỉ đỏ nối vào cọc Ly trong tay tôi căng ra đến mức rỉ máu từ sợi gai,
kéo giật cả hai bả vai tôi về phía trước. Toàn bộ pháp trận chao đảo ngả nghiêng, chỉ cần một chiếc cọc nữa bung lên, bức tường vô hình ngăn cách sẽ sụp đổ hoàn toàn, và thứ bùn quỷ này sẽ tràn qua rừng trúc tiến thẳng về thôn xóm Vọng Ngưu Đôn.
Nhìn búng máu tươi của Hương Bà nhuộm đỏ bãi cỏ úa, rồi nhìn vào những khuôn mặt người chìm nổi dưới đầm lầy đang điên cuồng trườn lên mép vỡ, tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Nỗi sợ hãi cái chết lạnh ngắt bóp nghẹt lồng ngực tôi. Nhưng ngay khi bàn chân tôi toan lùi lại theo bản năng sinh tồn, tiếng gào khóc bên tai tôi bỗng đổi giọng.
Đó không phải tiếng rống man rợ của ác quỷ muốn hại người.
Đó là tiếng rên rỉ thê lương của những con người bằng da bằng thịt từng sống, từng làm lụng, từng tuyệt vọng chờ đợi một bát cháo hoa cứu mạng giữa nạn đói năm ba mươi bảy.
Họ bị vùi lấp dưới lớp bùn này gần một thế kỷ, không ai cúng giỗ, không ai nhớ đến tên tuổi, bị lịch sử lãng quên và bị biến thành thứ bùn độc quỷ thực nhơ nhớp.
Họ giận dữ vì họ bị bỏ rơi trong sự đói khát cùng cực.
Tôi không lùi lại.
Bàn tay phải tôi siết chặt lấy thân cọc gỗ đào cắm sâu dưới đất, bàn tay trái buông sợi dây gai đẫm máu ra rồi thọc sâu vào túi áo khoác dày cộp.
Ngón tay tôi chạm vào bề mặt thô ráp của cuốn sổ tay bìa bọc da đen - cuốn sổ tôi dùng để ghi chép lại từng cái tên, từng dòng tộc, từng mẩu chuyện vụn vặt về những người đã chết đói dọc bờ sông Tây Giang suốt những tháng ngày điều tra vừa qua.
Tôi bước thẳng lên phía trước ba bước, đứng chắn ngay trước kẽ hở nơi dải bùn đen đang cuồn cuộn tràn lên.
Bùn lạnh buốt chạm vào mũi ủng cao su của tôi, bốc lên làn sương mỏng hôi tanh. Những cánh tay xương xẩu trồi lên từ bãi lầy chỉ còn cách ống chân tôi chưa đầy một gang tay, sẵn sàng cào rách da thịt tôi để kéo xuống lòng bùn lạnh giá.
Tôi mở phanh cuốn sổ tay ra dưới ánh sáng leo lét của chiếc đèn bão ngả nghiêng bên bờ đất. Tôi ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào hàng vạn hốc mắt đen ngòm dưới đầm sâu, dùng hết sức bình sinh gào to tên của họ xé toạc màn đêm:
- Trương Thiếu Quân! Người thôn Hạ Lĩnh! Chết đói tháng mười một năm Đinh Sửu bên gốc đa đầu làng!
Tiếng thét của tôi vang vọng qua vách núi, đập vào rặng trúc gai tạo nên chuỗi âm thanh rền rĩ.
Cánh tay bùn gần chân tôi nhất bỗng dưng run bắn lên, móng vuốt đang giương ra khựng lại giữa không trung.
Tôi lật nhanh sang trang giấy tiếp theo, nét mực run rẩy hiện rõ dưới ánh đèn mờ:
- Trần Đại Hữu! Thợ rèn xóm Ngưu Đầu! Chết đói cùng vợ và ba đứa con nhỏ trong chòi rạ rách nát!
- Lý Thục Phân! Người gánh nước bến đò ngang! Nhịn ăn để dành nắm cám thiu cho con rồi gục chết bên mép nước bờ sông!
- Hà A Bát! Chết rét trên đường đi tìm củ mài...
Tôi đọc liên tục, không dừng lại lấy một nhịp thở. Tôi đọc tên từng người đàn ông, từng người đàn bà, từng đứa trẻ sơ sinh chưa kịp đặt tên trọn vẹn mà chỉ được gọi bằng tên thứ trong gia phả. Giọng tôi khản đặc đi vì gió lạnh và khói bùn khét lẹt,
cổ họng rát buốt như bị xát muối, nhưng âm thanh phát ra càng lúc càng vang dội, đanh thép và chất chứa toàn bộ sự kính cẩn lẫn niềm xót xa từ tận đáy lòng.
Mỗi một cái tên được thốt lên giữa đêm vắng là một lời minh chứng cho sự tồn tại của họ trên cõi đời này. Họ từng là con người,
từng có quê hương, có dòng họ, có những bữa cơm sum vầy ấm cúng trước khi cơn đại hạn biến tất cả thành đống tro tàn đói khát. Họ không phải là quái vật sinh ra từ lòng đất u tối, họ chỉ là những nạn nhân bất hạnh nhất của một thời kỳ tàn khốc.
Một sự im lặng kỳ dị bỗng bao trùm lấy đầm Bồ Tầm.
Tiếng gầm rú đòi cắn xé xé toạc màn đêm bỗng chốc tắt lịm. Những đợt sóng bùn đen đang cuộn trào hung hãn bỗng hạ dần xuống, tan ra thành từng vũng nước đục ngầu.
Hàng vạn cánh tay khẳng khiu đang vươn lên chực vồ lấy bờ đất từ từ rũ xuống. Những cái miệng ngoác rộng đỏ lòm ngậm lại,
méo mó trong một sự biến chuyển đau đớn. Những hốc mắt đen ngòm rỗng tuếch không còn rỉ ra thứ dịch nhầy hung bạo nữa, mà từ khóe mắt khô cằn của những hình nhân bằng bùn đất ấy, từng giọt nước đen nhạt chậm rãi lăn dài xuống gò má gầy trơ xương.
Tiếng rít gào man dại đã biến mất.
Thay vào đó, một chuỗi âm thanh nghẹn ngào cất lên từ khắp lòng đầm lầy.
Tiếng nấc cụt, tiếng sụt sùi, rồi tiếng òa khóc nức nở của hàng ngàn linh hồn đồng thanh vang lên giữa rừng khuya.
Đó là tiếng khóc tủi hờn của những kẻ chết đói sau gần trăm năm cô độc dưới đáy bùn lạnh lẽo, nay lần đầu tiên được một người sống đứng trên bờ gọi đích danh tên họ, công nhận nỗi đau đớn mà họ đã phải cắn răng gánh chịu trước lúc lìa đời.
Tiếng khóc rúng động cả mặt đất, làm lay động từng ngọn trúc trên sườn đồi, nhưng không còn mang theo sát khí giết chóc mà chỉ còn lại một nỗi thê lương vô tận.
Dải bùn đen đang quấn lấy chân Hương Bà từ từ nhả lỏng ra rồi rút dần về phía mép nước. Hương Bà ôm lấy ngực,
ho sặc sụa từng cơn, ngẩng đầu nhìn tôi bằng ánh mắt bàng hoàng xen lẫn nhẹ nhõm. Bà run rẩy đưa tay quệt vệt máu trên khóe môi, không nói được một lời nào.
Gió đêm vẫn rít qua khe trúc, cuốn theo hơi lạnh cắt da cắt thịt.
Tôi đứng chôn chân bên bờ đất, hai bàn tay vẫn cầm chặt cuốn sổ đã ướt đẫm mồ hôi và máu tươi. Lồng ngực tôi phập phồng thở dốc, mắt đăm đăm nhìn về phía màn sương mù mờ ảo đang dâng lên trên mặt nước đen ngòm.
Ngay tại mép nước nơi kẽ hở của dải chỉ đỏ vừa bị đứt, lớp bùn đen từ từ rẽ sang hai bên.
Một bóng đen nhỏ thó, gầy guộc chầm chậm bước lên khỏi mặt nước. Đó là một đứa trẻ trần truồng gầy trơ từng chiếc xương sườn, hai cẳng chân khẳng khiu như hai cành củi khô cắm xuống bùn lầy.
Đứa bé không có vẻ hung tợn gào thét như những hình nhân quỷ bùn lúc trước. Gương mặt nó nhỏ thó, đôi mắt to tròn trũng sâu hoắm dưới vầng trán dô, ánh lên vẻ sợ hãi và khao khát tuyệt vọng.
Hai bàn tay khẳng khiu đầy vết bùn đất của nó run rẩy nâng một chiếc bát sành mẻ miệng giơ về phía tôi. Đôi môi thâm sì nứt nẻ của nó mấp máy không thành tiếng,
đôi mắt ngước nhìn tôi chăm chú như đang cầu xin một chút hơi ấm, một chút sự xót thương để xua đi cơn đói lạnh vĩnh hằng đang đày đọa linh hồn non nớt ấy dưới đáy đầm sâu.